[Huynh trưởng] Chương 4-5

Kết quả hình ảnh cho sad anime boy drawing

Chương 4

Sau khi lăn lộn ngồi xe buýt một phen, Tân Tử Trạc cùng Lư Hoằng ở trung tâm thành phố bàn bạc đi ăn lẩu.

“Anh, ” Tân Tử Trạc cầm thực đơn quét thêm vài lần, sốt ruột nhỏ giọng hỏi, “Chúng ta có đủ tiền không?” Trong túi quần cậu chỉ có hai mươi đồng sáng nay mẹ cho cộng thêm một ít tiền lẻ.

“Yên tâm đi, một hai trăm đồng anh vẫn có mà.”

Tân Tử Trạc không biết mỗi tháng cha cậu cho Lư ca bao nhiêu tiền, nhưng khẳng định là không nhiều.

“Anh, bình thường anh không ăn cơm hay là làm sao? Để dành được nhiều tiền như vậy?”

Lư Hoằng mắt không dời khỏi thực đơn: “Em nói nhiều vậy hả, muốn ăn cái gì thì mau chọn đi.”

Tân Tử Trạc biết rõ anh lại không muốn nói ra, vậy là nghe lời đọc menu. Tuy rằng không biết đã bao lâu chưa vào trung tâm thành phố ăn tiệm, nhưng lúc này cậu không cao hứng nổi. Anh trai tiết kiệm tiền tiêu vặt biết bao lâu, cuối cùng lại bị một bữa ăn của mình ăn hết sạch, nghĩ thế nào cũng thấy đau lòng.

“Anh, tiền nay anh phải tiêu cho bản thân mới phải.”

Lư Hoằng nhìn bộ dạng Tân Tử Trạc có chút áy náy, vội vàng giải thích nói: “Chỗ chúng ta thì có gì đâu để mà tiêu tiền? Không phải lúc nào anh cũng ăn cơm với em sao?”

Nói được một nửa, anh lại hơi ủ rũ: “… Nói đi nói lại, tiền này nói đúng ra vẫn là của nhà em, em tiêu là chuyện đương nhiên mà.”

Tân Tử Trạc nghe thế không vui: “Anh, anh vẫn coi mình là người ngoài sao? Nếu anh nói như vậy em sẽ không ăn nữa.”

Lư Hoằng biết cậu nói vậy chỉ là lừa mình, nhìn Tân Tử Trạc còn nhỏ tuổi nhưng vẻ mặt chân thành, cũng hiểu được là mình làm quá, thế là trêu chọc vài câu, chuyện cứ như vậy mà qua. Chỉ lát sau nhân viên bưng lên một nồi lẩu và thức ăn, hai người đều đã lâu không được ăn một trận thoải mái, lập tức đem những lời vừa rồi ném ra sau đầu, chuyên tâm bắt đầu ăn.

Cách một tầng hơi nước nóng hổi, Tân Tử Trạc nhìn không rõ mặt Lư Hoằng.

Cậu nhớ đến bộ dáng khẩn trương của Lư Hoằng khi lần đầu tới nhà, nhớ tới quan hệ giữa bọn họ càng về sau càng gắn bó, thẳng cho tới hôm nay cách song cửa sổ, cậu nhìn thấy Lư Hoằng mỉm cười với mình.

Nếu Lư Hoằng thật sự là anh ruột của mình thì tốt rồi.

Tân Tử Trạc không khỏi ảo tưởng như vậy. Nếu được như thế, từ khi sinh ra cậu đã có người anh này, nhân sinh tám năm khi trước cũng sẽ không trôi qua lặng lẽ lại cô đơn như vậy.

Thật may, thật may bây giờ anh đã là anh của em.

“Tử Trạc, thịt được rồi. Mau vớt lên nếu không sẽ chín kĩ mất.” Lư Hoằng cách chiếc bàn thấy Tân Tử Trạc đang ngẩn người, lên tiếng nhắc nhở.

“Dạ? Vâng!” Tân Tử Trạc cười vớt thịt lên.

Lư Hoằng nhìn ra được hôm nay Tân Tử Trạc rất vui vẻ, tiểu hài tử tâm tình đều hiện rõ trên mặt, anh cũng đoán được là vì sao.

Tuy rằng rất biết ơn chú Tân và dì Tống, nhưng Lư Hoằng thật sự cho rằng phương diện giáo dục con cái của bọn họ quá thất bại rồi.

Rõ ràng Tân Tử Trạc là một học sinh ưu tú, nhưng hầu như cho tới bây giờ chưa từng được người nhà quan tâm khích lệ. Lư Hoằng nhớ đến bạn học của mình cũng có không ít người như vậy, bởi vì nguyên nhân gia đình mà cuối cùng đã đi sai đường, hoặc là không muốn học.

Tử Trạc về sau nhất định không thể như vậy.

Tân Tử Trạc không biết, trong lúc cậu tưởng tượng Lư Hoằng thật sự là anh ruột của mình, Lư Hoằng cũng đang oán hận tại sao mình không biết đến Tân Tử Trạc sớm hơn.

Tuy rằng ai cũng có tâm tư riêng, nhưng bữa ăn này chính là ăn cực kỳ vui vẻ. Mặc dù bây giờ không phải là mùa đông, thế nhưng buổi tối vẫn lạnh, ăn xong nồi lẩu, trên đầu hai người đã ra một tầng mồ hôi, Lư Hoằng sợ Tân Tử Trạc đổ mồ hôi xong dính gió sẽ bị cảm mạo, bèn đề nghị đi chơi ở trong quảng trường một lúc đợi mồ hôi tán đi.

Dù sao hôm nay cũng là thứ sáu, lại hiếm khi không có bài tập về nhà, Tân Tử Trạc đương nhiên đồng ý.

Sao đó hai người đi dạo ở trong quảng trường một giờ. Tuy rằng xót tiền, cũng không có tiền mua quần áo gì gì đó, nhưng tiền mua đồ ăn vặt thì vẫn có. Cuối cùng Tân Tử Trạc cùng Lư Hoằng mỗi người ăn một phần kem, “Hành trình ăn cơm” hiếm có lúc này mới chấm dứt.

“No quá…” Lúc đầu không cảm thấy gì, ăn xong chừng mười phút mới hồi phục cảm giác, Tân Tử Trạc để tay trên bụng, vô lực mà tựa lên cột biển hiệu ở trạm xe buýt.

Lư Hoằng cũng không khá hơn, nhưng thấy Tân Tử Trạc như thế lại không nhịn được cười, hai người cứ như vậy cãi nhau ầm ĩ ở bến xe.

“Buồn ngủ sao?”

Nhà Tân Tử Trạc không ở gần trung tâm thành phố, ngồi xe buýt ước chừng phải hơn bốn mươi phút đồng hồ, cộng thêm đi bộ nữa là gần một tiếng. Lư Hoằng nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần chín giờ, lại thêm xe bus rung rung, hai mí mắt Tân Tử Trạc bắt đầu không ngừng đánh nhau.

Lư Hoằng nhẹ nhàng đem đầu Tân Tử Trạc tựa vào vai mình, để cho cậu có thể chợp mắt trong chốc lát, bản thân thì ngắm khung cảnh thành phố bên ngoài cửa sổ.

“Này! Mấy đứa kia, đến trạm cuối cùng rồi!”

Tân Tử Trạc đang ngủ mơ, bị người đẩy một cái lập tức bừng tỉnh, sửng sốt hai giây mới phát hiện trong xe không còn ai.

Đại thúc lái xe thúc giục: “Mau xuống xe! Ta còn phải tan ca nữa… Mau gọi anh cậu dậy đi a.”

Tân Tử Trạc quay đầu, phát hiện Lư ca cũng ngủ rồi, mặt dán lên kính xe, ngủ so với mình còn sâu hơn.

“Anh? Tỉnh tỉnh…” Tân Tử Trạc đẩy Lư Hoằng.

Lư Hoằng mơ mơ màng màng mở mắt: “Tử Trạc? Đến đâu rồi… Anh ngủ quên sao?”

Tân Tử Trạc khó thấy được bộ dạng mơ màng này của anh mình, nhịn không được cười: “Đến trạm cuối cùng rồi, may mà chúng ta vốn là xuống trạm cuối, bằng không sẽ lại phải đi ngược lại.”

“Đúng thế a, tiểu tử, tỉnh rồi thì mau xuống xe đi?” Lái xe đã tắt máy, đứng ở trước cửa xe chờ hai người đi xuống.

Lư Hoằng giật mình một cái, lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo lại, nhìn nhìn khung cảnh bên ngoài với trong xe trống không, lập tức xấu hổ vô cùng, vội vàng đứng dậy chạy xuống cùng Tân Tử Trạc.

Lái xe hình như là tăng ca nên tâm tình không tốt, hùng hùng hổ hổ lắc đầu quay về phòng trực ban. Lư Hoằng trên mặt đỏ một mảng, chạy như bay cùng Tân Tử Trạc, một đường trầm mặc không nói gì.

Chạy đến khi không còn nhìn thấy trạm xe buýt, hai người mới từ từ dừng lại, hai mặt nhìn nhau.

“Ha ha ha…”

Lúc này Tân Tử Trạc mới thấy trên mặt Lư Hoằng có một mảng tròn màu đỏ thật lớn vì áp lên kính xe.

Lư Hoằng sờ sờ gương mặt lành lạnh của mình, ngẩn ra trong chốc lát, cũng bật cười, nhưng vẫn vỗ Tân Tử Trạc một cái: “Không được cười! Đi nhanh lên, đã muộn lắm rồi, mau về nhà còn đi ngủ.”

Người đi đường liếc mắt qua, nhìn một lớn một nhỏ không ngừng cười chạy cùng một chỗ.

Về đến nhà đã là mười giờ.

Lư Hoằng một bên đi lên lầu một bên tìm chìa khóa ở trong túi áo, Tân Tử Trạc thì chịu trách nhiệm dùng sức dậm chân, đem đèn trong hành hang điều khiển bằng âm thanh dậm sáng, người ăn no rồi so với người bình thường đều có lực hơn, giống như lính trinh sát mở đường, một hơi chạy lên lầu ba.

“Thím Viên?” Tân Tử Trạc suýt chút nữa bị giật mình, đây không phải là hàng xóm nhà đối diện sao, thế nào lại đứng trước cửa nhà mình? “Thím tìm cha mẹ cháu có việc gì sao?”

“Tiểu Tân a…” Thím Viên thế mà trào nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn Tân Tử Trạc.

Không biết vì cái gì, trong lòng Tân Tử Trạc nguội lạnh, cậu biết nhất định đã có chuyện nghiêm trọng xảy ra.

Lư Hoằng nghe thấy tiếng động, sải chân nhảy hai bậc một vội vàng chạy lên, kết quả trông thấy người hàng xóm đang ứa nước mắt, cũng bối rối.

“Mẹ cháu vừa vào viện rồi, trước khi đi kêu thím ở lại đây đợi cháu!” Thím Viên run run cầm một tờ giấy.

“Mẹ cháu làm sao ?!” Tân Tử Trạc cắt ngang câu nói của thím Viên, sốt ruột đoạt lấy tờ giấy, lật qua lật lại cũng chỉ thấy một cái tên bệnh viện rồng bay phượng múa, nhìn ra được là mẹ cậu lúc đó sốt ruột qua loa viết xuống.

Thím Viên lắc đầu: “Mẹ cháu không có chuyện gì… Là cha cháu.”

“Cha cháu… có lẽ sắp không được, cháu mau tới bệnh viện nhìn ông ấy đi… !”

  Chương 5

Môi Tân Tử Trạc run run: “Cha cháu làm sao ạ… ?”

Thím Viên cũng không rõ tình hình cụ thể, chỉ biết là Tống Mộng sốt ruột gõ mở cửa nhà bà, run rẩy nói Tân Thành Thiên đã xảy ra chuyện, nguy hiểm đến tính mạng, con trai vẫn về nhà, đưa cho bà một tờ giấy viết địa chỉ bệnh viện, còn bản thân thì đi trước.

Chân Tân Tử Trạc có điểm đứng không vững, được Lư Hoằng nhanh tay đỡ lấy.

“Anh…”

Tay Lư Hoằng cũng hơi run lên, nhưng vẫn cố gắng ổn định cảm xúc, bình tĩnh nói: “Tử Trạc, chúng ta đi bệnh viện.”

Đầu óc Tân Tử Trạc đã có chút không tỉnh táo, cả người chóng mặt, giống như đang nằm mơ. Cậu không hiểu nổi, rõ ràng hai ngày trước người vẫn còn khỏe mạnh, làm sao mà thoáng cái đã phải vào viện.

Năm đó điện thoại còn chưa phổ biến, nhất là gia cảnh của Tân Tử Trạc, cả nhà một chiếc điện thoại cũng không có. Lư Hoằng với Tân Tử Trạc không liên lạc được với Tống Mộng, cũng không biết đến cùng xảy ra chuyện gì, chỉ có thể lo lắng bắt xe đi viện.

Lư Hoằng căn bản không biết nên mở miệng an ủi Tân Tử Trạc thế nào, anh không nói gì, sợ nói sai sẽ khiến tâm trạng Tân Tử Trạc giờ đã chấn kinh không nói ra lời càng biến xấu thêm. Chỉ có thể một lần lại một lần nhè nhẹ vỗ vai Tân Tử Trạc, thấp giọng nói: “Sẽ không có việc gì đâu, không có việc gì…”

Xe taxi dừng lại, Tân Tử Trạc mở cửa lập tức nhảy xuống, một đường chạy như điên vào bên trong. Lư Hoằng ngồi phía bên trái còn phải trả tiền, quay đầu lại đã không còn thấy bóng người đâu, chỉ có thể ở phía sau hô to: “Tử Trạc!? Đợi đã…!”

Anh sợ cứ như thế sẽ không tìm được người, gấp đến độ tiền thừa cũng không lấy, nhảy xuống xe, cửa cũng quên đóng bám theo hướng Tân Tử Trạc vừa chạy vào trong.

Lúc này mấy bác sĩ mặc áo blouse trắng đi qua đi lại cùng một đám người tò mò nhìn về phía Tân Tử Trạc cùng cũng bắt đầu không hiểu có chuyện gì, Tân Tử Trạc chạy quá nhanh, thiếu chút nữa trượt chân trên nền đá cẩm thạch ở đại sảnh. Một y tá đúng lúc đó ở bên cạnh, quát lớn: “Cháu đừng chạy trong này, vạn nhất trượt ngã…”

Y tá còn chưa nói xong đã bị tiểu hài tử trước mặt cắt đứt, Tân Tử Trạc xông lên kéo cánh tay cô: “Cha cháu đâu? Cha cháu ở đâu?”

Loại tình huống cấp bách này y tá phòng cấp cứu cũng không phải lần đầu tiên gặp, nhưng trước mắt là một tiểu hài tử, không khỏi kiên nhẫn hơn mấy phần: “Cha cháu xảy ra chuyện gì?  Đưa vào viện khi nào?”

Tân Tử Trạc cái gì cũng không biết, gấp đến độ nói không rõ, may mắn đúng lúc đó Lư Hoằng xông vào phòng cấp cứu, nhìn thấy bên này, vội vàng đi qua hỏi giúp Tân Tử Trạc: “Cô y tá… Cha của em ấy tên Tân Thành Thiên, có người này không? Lúc trước mẹ em ấy cũng đã tới, không biết cô có ấn tượng hay không.”

Dù sao thì bệnh viện lớn như vậy, y tá kia cũng không gặp Tống Mộng, nhất thời không có ấn tượng, cô định trở về phòng trực ban tra sổ ghi chép những trường hợp nhập viện khẩn cấp: “Cháu chờ một chút, cô đi xem.”

Lư Hoằng cũng không biết cái gì hữu ích, đem tất cả những thông tin biết về chú Tân toàn bộ nói ra, y tá kia lúc đầu nghe tai này ra tai nọ, đi tới bàn tra sổ, kết quả lúc nghe được Lư Hoằng nói Tân Thành Thiên làm thợ sửa xe ở xưởng liền “A” một tiếng.

Tân Tử Trạc lập tức tiến lên một bước: “Cô biết sao? Cha cháu đang ở đâu?”

Y tá gật đầu: “Cô biết hai cháu đang tìm ai, đi theo cô.” Nói xong phân phó hai y tá bên cạnh phụ việc, bản thân mau chóng đi trước dẫn đường cho hai đứa trẻ.

“Cha cháu đến cùng là làm sao vậy? Tình huống bây giờ là sao ạ?”

Y tá cũng rất nhanh nhẹn, chuyện này đoán chừng ngày mai sẽ lên báo, người trong viện bây giờ đã biết hết rồi: “Có một tài xế say rượu lái xe lên vỉa hè, đâm xe vào cửa của xưởng sửa xe, cha cháu lúc ấy đang ở phía trong cửa chính… Hiện tại, tình hình cũng không tốt lắm… cô cũng không rõ.”

Chân Tân Tử Trạc mềm nhũn, Lư Hoằng phải đỡ cậu mới không sụp xuống.

Y tá dẫn hai người tới cửa phòng phẫu thuật, đáng lẽ ra lúc này Tân Thành Thiên vẫn còn đang cấp cứu, nhưng đèn phòng phẫu thuật đã tắt. Y ta cũng hơi sửng sốt, cửa phòng phẫu thuật mở ra, cô đi vào trong nhìn xung quanh một vòng, không có bác sĩ với bệnh nhân, chỉ còn lại hai y tá đang dọn dẹp.

“Tiểu Khiết, cậu tới đây làm gì?”

“Bệnh nhân đang cấp cứu ở đây đâu rồi? Người nhà của bệnh nhân đến.”

“Không cứu được, đã đẩy đi lầu B rồi.”

Tân Tử Trạc ở trước phòng phẫu thuật, tận mắt nhìn thấy tận tai nghe thấy.

Nhưng cậu cảm giác mình cái gì cũng không nghe được nữa.

“Tử Trạc? Tử Trạc? Em không sao chứ?” Lư Hoằng thấy thân thể Tân Tử Trạc đổ về phía mình, vội vàng nửa ngồi xuống, thấy sắc mặt Tân Tử Trạc rấy khó coi nhưng ít nhất vẫn chưa bị ngất, hơi nhẹ nhàng thở ra. Nhưng hồi phục lại tinh thần, anh phát hiện cánh tay Tân Tử Trạc mà mình đỡ đang run rẩy kịch liệt.

Y tá đi ra thấy bọn họ như vậy, lập tức hiểu hai đứa nhỏ đã nghe thấy hết.

Cô thấy thiếu niên lớn hơn kia có chút bình tĩnh hơn, đi tới nói với cậu: “Cháu là anh trai phải không? Việc này thâm tâm ai cũng đau lòng, xin nén bi thương.”

Lư Hoằng gật gật đầu, cưỡng ép thanh âm chính mình không được run rẩy: “Cái kia… Có thể dẫn chúng cháu đi nhìn không? Mẹ em ấy có lẽ cũng ở đó.”

Tân Tử Trạc nghĩ, vì sao cứ nhất định phải là cha của cậu?

Tai nạn hoang đường như thế, một thành phố có bao nhiêu người như thế, trên lý thuyết tỉ lệ bị đâm trúng có thể so sánh với tỉ lệ trúng thưởng, vì sao bị đâm cứ nhất định phải là cha của cậu?

Cho tới bây giờ cậu vẫn cảm giác mình đang mơ một giấc mơ đáng sợ.

Cậu đột nhiên cảm thấy gương mặt của cha có điểm mơ hồ, mỗi ngày tăng ca đến nửa đêm, mỗi sáng lại thật sớm đã ra khỏi nhà, cậu đã bao nhiêu ngày không nhìn thấy khuôn mặt của cha, không hảo hảo nói chuyện với cha rồi đây?

Làm sao lại có thể nói người không còn nữa…?”

Năm đó cậu mới mười hai tuổi, đối với chuyện thế nào là chết đi, hiểu biết chỉ dừng lại trên sách vở, phim ảnh, hoặc bàn tán cùng người khác.

Tân Tử Trạc chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày, khoảng cách giữa cái chết và bản thân lại gần như vậy, dễ dàng cướp đi sinh mệnh mong manh của người thân.

Dưới trạng thái mơ hồ không rõ, cậu được Lư Hoằng dắt đến hành lang một dãy nhà khác, nơi này người qua lại ít hơn rất nhiều, cảm giác nhiệt độ cũng thấp xuống vài độ.

Tống Mộng ngồi yên ở trên hành lang, vùi đầu vào trong tay phát ra tiếng khóc nức nở.

“Cô ơi… Con trai của cô đến rồi.” Y tá dẫn người đến xong xoay người chuẩn bị rời đi, trước khi đi lại lưu lại một câu “Xin bớt đau buồn” .

Ở phòng cấp cứu, những tai nạn như thế này rất nhiều.

Tống Mộng chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt hạnh đẹp lúc này đã khóc sưng lên. Nhìn thấy Tân Tử Trạc đứng ở trước mặt, sắc mặt tái nhợt, thế nhưng cũng không nghĩ tới an ủi con trai mà nấc lên một tiếng nhào tới, giống như tiểu cô nương mất đi chỗ dựa ôm Tân Tử Trạc, gào khóc rống lên.

Tân Tử Trạc vẫn còn đang ngẩn người, chết lặng mà đưa tay vỗ vỗ vai Tống Mộng.

Lư Hoằng thấy một màn như vậy rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, nước mắt kìm nén một đường mãnh liệt rơi xuống, hơn nữa một loại cảm giác khó chịu từ trong dạ dày cường liệt xông tới, anh lập tức che miệng, quay người chạy vào trong toilet, chống đỡ tới bồn rửa tay đầu tiên liền bắt đầu nôn mửa kịch liệt.

Từ lúc tới gần bệnh viện Lư Hoằng đã bắt đầu không thoải mái, mùi thuốc khử trùng cùng với loại mùi đặc trưng của bệnh viện – giống như là bệnh tật, mùi của cái chết – khiến anh không khống chế được mà nhớ đến khoảng thời gian trước lúc cha chết: mỗi ngày anh phải chịu đựng thứ mùi này, nhìn tóc của cha càng lúc càng ít, người càng ngày càng khô héo, bất lực chờ đợi.

Mà bây giờ khi anh lại ngửi thấy loại mùi này, lại nghe tin chú Tân qua đời.

Lư Hoằng lại ói, anh nôn đến nước mắt cũng chảy ra, tầm nhìn mơ hồ, gần như mất lí trí suy nghĩ: Từ nay về sau sẽ không bao giờ dễ dàng đặt chân đến bất kì bệnh viện nào nữa, anh chịu cái chỗ này đủ rồi…

Lư Hoằng nôn đến dạ dày trống rỗng, cả người ra một tầng mồ hôi, đột nhiên nghe được hàng lang phía bên kia toilet truyền đến âm thanh “Bịch” một tiếng.

“Con trai? Con làm sao vậy? … Con đừng dọa mẹ!”

Lư Hoằng nghe thấy tiếng Tống Mộng khóc, cả kinh đến mặt cũng không kịp rửa, quay người lao ra khỏi toilet.

“Tử Trạc!”

Vốn trạng thái tinh thần Tân Tử Trạc không được tốt, lại bị Tống Mộng tâm tình kích động ôm chặt, toàn bộ sức nặng đều treo ở trên người khiến cậu không thở nổi, vì vậy lúc này đã thiếu dưỡng khí, vô lực mà co quắp.

Lư Hoằng đời này tựa hồ chưa từng chạy nhanh như vậy, gần như trong nháy mắt lao tới trước mặt Tân Tử Trạc, kéo cậu đang bị choáng từ trong ngực Tống Mộng ra.

“Anh…”

Cảnh tượng cuối cùng Tân Tử Trạc nhìn thấy trước khi hôn mê, chính là gương mặt chật vật không chịu nổi của Lư Hoằng.

6 thoughts on “[Huynh trưởng] Chương 4-5

(=´▽`=) (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ╮(╯3╰)╭(´;ω;`)(╬ ̄皿 ̄)凸\( •̀ω•́ )/(º﹃º )(๑≖▽≖๑) ╮ (╯-╰") ╭(๑•́ ₃ •̀๑)ԅ(¯﹃¯ԅ) ( ̄▽ ̄) (。•ˇ‸ˇ•。) (〃▽〃) ╮(╯▽╰)╭ (๑`^´๑) (⚈﹃⚈)o ٩(^‿^)۶ ( ~‾▿‾)~ (╯‵□′)╯ ಥ_ಥ (´・益・`*) (凸ಠ益ಠ)凸 (╬ Ò﹏Ó) ლ(´ڡ`ლ)(づ ̄3 ̄)づ❤\(≧▽≦)/ ٩(//̀Д/́/)۶ (っ´▽`)っ ┐( ̄∀ ̄)┌) (ノಥ益ಥ)ノ (o´▽`o) ٩(◕‿◕。)۶ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)(,,•﹏•,,) (*´∇`*) Σ( ° △ °|||) (⊙o⊙) ≧ω≦ _(:з」∠)_

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.