[Huynh trưởng] Chương 10-11

6ddd176622d897b05c8e951131e450aef193feffb54b7-0untll_fw658

Chương 10

Tân Tử Trạc cất điện thoại, *diệc bộ diệc xu theo sát Lư Hoằng đang đi theo hướng ngược đường về nhà, bởi vì lo lắng Lư Hoằng sẽ phát hiện ra mình, cậu duy trì một khoảng cách khá xa, dù sao hai người bọn họ đã quá quen thuộc với nhau.

(diệc bộ diệc xu: ngươi đi nhanh ta đi nhanh, ngươi đi chậm ta đi chậm, ngươi chạy ta cũng chạy, bám theo sau)

Cũng may Lư Hoằng không quay đầu lại, không biết là do ban ngày làm việc mệt mỏi hay là do vội vàng đến nơi cần đến, trên đường đi một chút cũng không chú ý khung cảnh xung quanh, lực chú ý đều đặt ở con đường trước mắt. Cước bộ của anh rất nhanh, gần như đang thi chạy, Tân Tử Trạc cũng bước nhanh theo, bình thường cậu không hay tập luyện, đi được một lát cũng có phần thở hổn hển. Đi lâu như vậy nhưng Tân Tử Trạc cũng không suy đoán xem Lư Hoằng đang muốn đi đâu, đầu cậu dưới mũ áo đã ra một tầng mồ hôi.

Đoạn đường phía trước bỗng nhiên sáng lên, vừa rồi Tân Tử Trạc chuyên tâm nhìn chằm chằm bóng lưng Lư Hoằng, bây giờ mới bất tri bất giác phát hiện bọn họ đã chạy tới chợ đêm. Lúc này chính là thời điểm các quán ăn bắt đầu đông khách, Tân Tử Trạc sững sờ, Lư Hoằng hẹn người ăn cơm ở đây?

Lư Hoằng ngược lại không lấy điện thoại ra gọi cho người khác hay tìm quán ăn nào đó ngồi xuống như Tân Tử Trạc tưởng tượng, anh đi về phía một nhà hàng bán đồ ăn hải sản.

“Lưu thúc, cháu không đến trễ chứ ạ?”

Một đại thúc trung niên đang ngồi nói chuyện phiếm với bằng hữu ở bàn trước cửa, liếc nhìn ra ngoài, ngẩng đầu nói: “Tiểu Lư đã tới rồi? Chậm hai phút, không sao… Ừ, bên kia đã có một thùng rồi, trong tiệm còn mấy cái chưa mang ra, làm phiền cháu nhé.”

Lư Hoằng vội vàng nói: “Không phiền đâu ạ.” Dứt lời anh nhanh chóng xốc màn cửa bằng nhựa đi vào bên trong, chưa bao lâu đã bê một thùng nhựa đi ra, trong thùng chất đầy bát đĩa chai lọ rỗng không, anh quay sang quán bán đồ nướng bên cạnh hỏi: “Chị Tôn, chị có quay về cửa hàng không? Em đi cùng chị luôn.”

Chủ quán sát vách là một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi, mặt bị than nóng hun đến đỏ rực, một bên quạt than một bên cười, hướng về phía anh lớn tiếng kêu: “Hiện tại thì chưa —— trong cửa hàng vẫn còn đồ chưa mang ra, làm phiền cậu lúc quay lại đây thì mang đến a!”

“A, hảo.” Nói xong Lư Hoằng liền xoay người rời đi.

Tân Tử Trạc sững sờ đứng nguyên tại chỗ, thấy Lư Hoằng xoay người, vác đồ trên lưng đi qua bên này, cậu liền quay người sang một bên, lấy điện thoại ra giả bộ vừa đi vừa nghe điện thoại, dùng dư quang nhìn Lư Hoằng rất nhanh đã đi xa. Trong lúc nhất thời cậu không muốn tiếp tục theo sau, cánh tay vẫn duy trì tư thế nghe máy, ngẩn người nhìn chằm chằm dòng xe qua lại không ngớt trên đường, nhìn không ra đang suy nghĩ gì.

Lư Hoằng bê chiếc thùng chạy qua nửa con phố, chạy đến cửa tiệm của Lưu thúc, đem một thùng bát đĩa chai lọ xếp ngay ngắn mang vào sau bếp cho bác gái rửa chén, qua một lát lại bê một thùng xốp đi ra. Lại chạy đến quán đồ nướng bên ngoài, hỏi một cô gái nhỏ ngồi ở trong quầy: “Chị Tôn nói vẫn còn đồ gì đó, giúp tôi lấy ra được không?”

Cô gái nhỏ “A” một tiếng, chạy qua một bên lấy những xâu thịt từ trong tủ lạnh ra, đặt vào trong giỏ nhựa, đem những giỏ nhựa chồng lên nhau, đặt lên trên một cái khay lớn.

Lư Hoằng không có tay, nghiêng cằm chỉ chỉ phía trên thùng xốp: “Để lên trên đi.”

“Trong thùng là cái gì vậy ạ?” Cô gái đặt giỏ lên phía trên, cao đến trước mặt Lư Hoằng, cô gái cau mày hỏi, “Như thế này liệu có nhìn được đường không?”

“Không sao, trong thùng là hải sản của nhà Lưu thúc, còn tươi nguyên này.” Anh chỉnh lại trọng tâm, hơi ngửa người để đi lại thuận tiện hơn, hơi hơi ngẩng đầu.

“Được rồi, còn mấy giỏ nữa, em nghĩ chắc anh phải đi thêm chuyến nữa đấy.”

Lư Hoằng đáp một tiếng xong lảo đảo bước đi.

Tân Tử Trạc hồi phục tinh thần lại, không biết Lư Hoằng đã chạy đi đâu, chỉ có thể ngồi ở bên đường, cậu không dám đi vào trong quán ngồi, sợ đụng phải Lư Hoằng, cũng không có tiền để mua đồ ăn không cần thiết. Vài phút sau, cậu thấy Lư Hoằng ôm hai chồng giỏ lớn, ở trên còn để thêm vài đồ linh tinh khác, chạy hết nhà này lại tới nhà kia, giao đồ xong chưa kịp nghỉ một hơi, lại tiếp tục một lượt khuân vác khác.

Lúc sau người đến đông thêm, cả con phố ăn uống đông đúc náo nhiệt. Tân Tử Trạc xa xa thấy Lư Hoằng hóa ra không chỉ làm giúp một nhà, mà là chạy lần lượt qua các gian hàng, có khi thuận tiện bưng bê đồ hộ hai ba nhà cùng một lúc. Lúc sau có xe đẩy trống, Lư Hoằng cuối cùng không cần tiếp tục dùng hai cánh tay gầy gò nâng đỡ vật nặng nữa. Nhưng chân cứ nhiều lần chạy đi chạy lại như vậy, còn phải đem đồ vật bốc lên dỡ xuống, không lâu sau cũng mệt mỏi, người đẫm mồ hôi.

Tân Tử Trạc nhìn thấy, mắt mũi chua xót, cậu muốn rời đi nhưng hai chân lại bất động. Mấy lần nhịn không được muốn xông tới giúp Lư Hoằng, nhưng nghĩ đến bộ dạng Lư Hoằng phát hiện mình trốn học lại không dám đi qua, đến lúc đó nếu Lư Hoằng hỏi tới, sao em lại trốn học đi theo anh? Tân Tử Trạc không biết nên nói thế nào. Cậu cảm giác bản thân bị cho một cái tát, hổ thẹn vì hoài nghi nực cười của mình đối với Lư Hoằng.

Cậu phát hiện Lư Hoằng hình như là đồng tính? Thế nên là?

Tân Tử Trạc mơ hồ đi về nhà, cậu bắt xe buýt, nhân khi Lư Hoằng còn bận việc thì về nhà trước, với lại cậu cũng không nhìn thêm nổi nữa. Cảnh đêm bên ngoài xe buýt vẫn giống như mọi khi, dán trán lên cửa sổ xe lạnh buốt, nhìn từng chiếc xe chạy ngược chiều lướt qua thật nhanh, đột nhiên cảm thấy giống như trở về mấy năm trước, khi Lư Hoằng đón cậu tan học.

Tân Tử Trạc đột nhiên cảm thấy không sao cả, Lư Hoằng thích nam nhân hay là nữ nhân, cùng cuộc sống hiện giờ của bọn họ một chút cũng chẳng liên quan. Giờ phút này cậu ngược lại thật sự hy vọng Lư Hoằng có người yêu, như vậy có lẽ anh sẽ được sống vui vẻ hơn một ít.

Cuộc sống khổ cực thế này… Đến khi nào mới có thể chấm dứt đây?

Lư Hoằng hoàn toàn không biết bí mật của mình đã bị phát hiện, lê một thân mệt mỏi về nhà, phát hiện trong phòng tối đen như mực. Nhưng thấy giày với cặp sách của Tân Tử Trạc để ở cửa ra vào, cửa phòng đóng kín, anh đoán là Tân Tử Trạc hôm nay ngủ sớm, cũng không quá để ý trong lòng, cả ngày nay gần như chưa từng ngồi xuống lần nào, lúc này anh thật sự tinh bì lực tẫn rồi, trở về phòng nằm lên gối liền ngủ.

Ngày hôm sau Tân Tử Trạc đi học trở lại, tùy tiện lấy cớ “Nghỉ ngơi cả đêm nên bây giờ đã tốt hơn rất nhiều” với chủ nhiệm lớp, đem chuyện giả vờ đau đầu hôm qua giải quyết xong.

Buổi học hôm nay là lần đầu tiên nhà trường nhắc đến chuyện thi Đại học, dù sao cũng sắp hết lớp mười một, các học sinh ít nhiều cũng nên có nguyện vọng. Muốn thi ngành nào, học trường gì, xác định mục tiêu đạt được bao nhiêu, nói là rắc rối thì cũng không rắc rối, nói là đơn giản thì cũng không đơn giản.

Lão sư giải thích sơ qua một lượt, cả lớp sau giờ học liền bùng nổ. Dù nghe nói kỳ thi Đại học đau khổ đến đâu, nhưng cuộc sống Đại học sau đó vẫn là một chuyện vô cùng mới mẻ, chính là chuyện các thiếu niên thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi vô cùng háo hức hiếu kỳ, lúc này đang túm tụm thảo luận.

Trong đầu Tân Tử Trạc không có suy tính gì, cậu từ trước đến nay nỗ lực học tập, chính là vì Đại học. Một bước này không thể nói là không quan trọng, nhưng giờ phút này cậu không hề có ý tưởng nào.

“Tân Tử Trạc, cậu đang nghĩ gì thế?” Nữ sinh ngồi sau đột nhiên vỗ lưng Tân Tử Trạc một cái, bộp một tiếng vỗ cậu tỉnh lại.

“… Lăng Tư Thu.” Tân Tử Trạc xoay nửa người lại, nhìn nữ sinh phía sau, còn hơi giật mình sờ sờ lưng, “Lần sau đừng vỗ mạnh như vậy, nửa hồn phách bị cậu dọa cho không còn rồi.”

“Còn không phải tại cậu đang ngẩn người hả? Ai, cậu muốn thi trường nào?” Lăng Tư Thu chống cánh tay lên bàn nghiêng đầu qua, một bộ dáng muốn hảo hảo đàm luận chuyện này với Tân Tử Trạc.

Kết quả hình ảnh cho 夜市

Chương 11

Tân Tử Trạc thật sự không có ý tưởng gì, trầm mặc lắc đầu.

“Thế chuyện học cái gì, cậu đã nghĩ qua chưa?”

Tân Tử Trạc thở dài: “Không có ý kiến, tùy tiện cái gì cũng được, có thể kiếm tiền là được.”

Lăng Tư Thu không tin ‘Xì’ một tiếng, lúng túng không biết nên nói gì tiếp theo.

Hạo Dật ở một bên đã sớm nghe thấy hai người bọn họ nói chuyện, lúc này bước một bước thật dài đi đến, vỗ vai Tân Tử Trạc nói: “Vậy cậu thi trường Nghệ thuật đi, làm diễn viên.”

Tân Tử Trạc cười một tiếng, gỡ tay Hạo Dật ra: “Cậu mơ đi, đừng có nói bừa.”

“Đâu có nói bừa? Tớ thấy Hạo Dật nói rất đúng đấy, hiện giờ làm ngôi sao kiếm nhiều tiền nhất á. Cậu đẹp trai như vậy… Nhất định sẽ nổi tiếng.” Lăng Tư Thu gật đầu nói phụ họa, càng nói âm thanh càng nhỏ, mặt cũng hơi mất tự nhiên mà đỏ lên, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn nửa bên mặt của Tân Tử Trạc.

“Trong ngành giải trí muốn kiếm cơm ăn phải có hậu trường với tiền tài, đúng không?”

Chỉ là Tân Tử Trạc căn bản không có quay đầu lại nhìn Lăng Tư Thu.

Hoặc là nói, là vì Tân Tử Trạc biết rõ Lăng Tư Thu có ý với mình, nên tận lực tránh gây hiểu nhầm.

Hạo Dật hai năm trước vừa vào cấp ba đối với bạn học nữ này liền nhất kiến chung tình, nhưng đoán được người ta cũng chướng mắt bản thân, nghẹn trong lòng chưa từng nói ra. Ai biết Lăng Tư Thu sau khi lên lớp mười một không biết thế nào, vậy mà thích Tân Tử Trạc.

Vốn Tân Tử Trạc vẫn lo lắng chuyện này sẽ làm Hạo Dật oán hận mình, cố ý nói chuyện với cậu ta, kết quả Hạo Dật ngược lại rất thoải mái, nói cái gì mà: “Nếu cậu không phải là bằng hữu của tớ, người ta liếc một cái cũng không thèm liếc tớ đâu! Bây giờ tốt xấu gì tớ cũng có thể thơm lây, có thể trò chuyện với người ta, chung quy so với trước kia có tiến bộ! Tớ tự biết rõ mà, yên tâm.”

Tân Tử Trạc cũng dở khóc dở cười, nhưng vẫn như trước chân thành thề,  bảo đảm tuyệt đối sẽ không cùng Lăng Tư Thu có một tia mập mờ, nếu có cơ hội sẽ tạo thời cơ cho Hạo Dật, khen hắn hai câu trước mặt bạn nữ nâng cao hình tượng cho hắn. Hạo Dật đương nhiên đầy miệng đáp ứng.

Thế nên khi Tân Tử Trạc chào hỏi Hạo Dật liền thuận thế ngồi xuống ngay bên cạnh Lăng Tư Thu, nhìn như rất tự nhiên mà tham gia bàn luận ——nhưng thật ra ánh mắt đang không ngừng nhìn ngắm sang bên cạnh: “Nói cũng phải… Hay cậu học ngành kinh tế đi, ngành đó kiếm được tiền không?”

“Tớ cũng không biết.” Tân Tử Trạc thành thật, đôi khi cậu cảm thấy mình học đến ngốc, ngoại trừ làm bài thi còn lại giống như cái gì không biết. Nghĩ vậy, cậu dự định về nhà tìm sẽ hiểu thêm về cái này, lại bàn bạc cùng Lư Hoằng một chút rồi sẽ quyết định.

“Mẹ tớ muốn tớ thi ngành Vật lý học.” Lăng Tư Thu co quắp khóe miệng, thoạt nhìn tinh thần có chút sa sút, “Nhưng mà tớ muốn học ngành tiếng Trung, sau này làm nhà văn hay gì đó tương tự.”

“Vậy mà cậu vẫn chọn học khối tự nhiên?” Hạo Dật kinh ngạc hỏi.

“Đều là người nhà ép… Tớ cũng không biết a, trước tiên thi đại học rồi nói sau.” Lăng Tư Thu xua xua tay.

“Cậu giỏi như thế, học gì chả được không đúng sao.” Hạo Dật lập tức bắt đầu chân chó.

Lăng Tư Thu nghiêng qua liếc hắn, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nào có đơn giản như vậy.”

Tân Tử Trạc yên tĩnh ở một bên nhìn, sau đó liền câu được câu không thuận theo chủ đề trò chuyện, trên cơ bản đều là Hạo Dật nói, Lăng Tư Thu bất tri bất giác cũng bị Hạo Dật kéo theo, bầu không khí nói chuyện giữa hai người bắt đầu hòa hợp. Tần mắt của Tân Tử Trạc liếc thấy Hạo Dật len lén dựng lên một ngón tay cái ở dưới bàn học, không nhịn được cười trộm một cái.

Trong vở cậu đã viết tên mấy ngành nghe được trong lúc bàn luận, thế nhưng nhìn vở nhìn chữ cả buổi, một chút cũng không tưởng tượng ra được sau này mình làm những công việc này sẽ là làm gì.

Sau khi về nhà cậu kể với Lư Hoằng, Lư Hoằng cũng là hai mắt màu đen, anh nào hiểu những thứ này, chuyện chưa học xong lớp mười một không nói, lúc trước anh đã nghĩ tốt nghiệp xong sẽ tùy tiện học lớp tại chức hay học lớp ban đêm gì đó, căn bản chưa từng cân nhắc qua ngành học đại học. Nhưng anh cảm thấy Tân Tử Trạc thành tích tốt như vậy, muốn thi ngành nào chắc cũng không có vấn đề gì.

“Anh cũng không hi vọng em kiếm thật nhiều tiền, chỉ cần có thể nuôi sống gia đình, cuộc sống trôi qua vui vẻ là được.”

Tân Tử Trạc trên mặt gật đầu, trong lòng vẫn âm thầm hi vọng bản thân có thể kiếm được nhiều tiền, bù đắp cho những năm tháng  qua Lư Hoằng chịu đau khổ, vì vậy lại lén lút bỏ ít thời gian nghiên cứu mức lương trung bình của các ngành học sau khi ra trường, đem những ngành học có mức lương khi mới ra trường thấp gạch bỏ.  Kỳ thật cậu cũng không sốt ruột ra quyết định, dù sao vẫn còn thời gian một năm để suy nghĩ.

Những ngày sau đó Tân Tử Trạc rút cuộc không lén xem lịch sử truy cập của Lư Hoằng hay lén theo dõi chuyện của anh nữa. Mỗi khi nhớ tới việc làm lần trước của mình, cậu lại cảm thấy hổ thẹn, quyết định đem chuyện này chôn dưới đáy lòng. Cậu nghĩ nếu như có một ngày Lư Hoằng thật sự dẫn bạn trai về nhà, lúc đó hảo hảo nói chuyện này với đối phương cũng không muộn. Bây giờ cậu chỉ cần giả bộ cái gì cũng chưa thấy qua, giống như trước đây là được rồi.

Có lẽ là vì gần lên lớp mười hai, áp lực học tập nặng hơn, Tân Tử Trạc không biết thời gian trôi nhanh thế nào, đảo mắt đã tới nghỉ hè. Cậu cầm phiếu điểm *đề thi chung nhìn đi nhìn lại, tính toán xem dựa vào trình độ này nếu thi Đại học có thể được bao nhiêu điểm, so sánh với điểm chuẩn trên mạng năm trước của các trường Đại học. Hạo Dật nói cậu lo lắng quá sớm, nhưng Tân Tử Trạc chính là nhịn không được luôn nghĩ đến chuyện này.

(đề thi chung: giống thi thử Đại học của nước mình)

Nghỉ hè Lư Hoằng vẫn như trước làm ở quán cơm của bà chủ, Chủ nhật cũng không rảnh rỗi, tìm được công việc soát vé ở một khu triển lãm, mở cửa muộn đóng cửa sớm, còn có điều hòa, tuy rằng tiền lương không nhiều lắm nhưng công việc thoải mái. Đây là Tân Tử Trạc chọn rất kĩ cho anh, cậu hiếm khi nghiêm khắc với Lư Hoằng một lần, chính là vì không muốn Lư Hoằng làm công việc khuân vác dưới nhiệt độ giống như lồng hấp, làm đến bị say nắng.

Hôm nay thứ bảy, buổi sáng Lư Hoằng làm trứng hấp cho Tân Tử Trạc, mua hai cái bánh bao ở bên ngoài, ăn xong mới đi làm. Tân Tử Trạc hôm trước vừa đi quán cơm tìm Lư Hoằng, bây giờ nghĩ tới chuyện đi ra ngoài giống như đi nhà tắm hơi, nghĩ lại vẫn hơi rùng mình, vì vậy liền bỏ ý niệm ra ngoài đi dạo trong đầu, ở nhà đọc sách tiêu khiển.

Lúc này Hạo Dật đột nhiên gửi tin nhắn đến: [ Huynh đệ! Học bài không? ]

Tân Tử Trạc cầm điện thoại nhìn hồi lâu, xác nhận bây giờ đang là nghỉ hè chứ không phải hai ngày trước khi khai giảng: [ Lạ quá nha, cậu mà chịu học sớm à? ] [ hắc hắc, chính xác ] Hạo Dật nói khoác không biết ngượng thừa nhận, một lát sau lại hỏi: [ vậy tóm lại cậu có rảnh không? ]

Tân Tử Trạc bây giờ đang không có việc gì, liền hỏi hắn muốn gặp ở đâu, kết quả Hạo Dật hôm nay ngược lại vô cùng hăng hái, chủ động muốn đến nhà cậu học, nói là miễn cho Tân Tử Trạc đi ra ngoài nóng đổ một thân mồ hôi. Dù sao hắn cũng biết rõ địa chỉ, Tân Tử Trạc nói “Vậy cậu đến lúc nào cũng được”, Hạo Dật lập tức vui mừng tỏ vẻ ngay bây giờ sẽ xuất phát.

Tân Tử Trạc hồ nghi nhìn màn hình điện thoại, đây thật sự là Hạo Dật sao? Không phải là bị đụng đầu chứ? Trực giác của cậu cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng cũng không có lí do ngăn không cho người ta tới đây, vì vậy trước tiên tạm thời đè lại nghi hoặc trong lòng, định bụng đón Hạo Dật đến rồi hỏi sau.

Kết quả hai giờ sau Hạo Dật vẫn chưa xuất hiện, Tân Tử Trạc có chút kỳ quái, vừa muốn hỏi Hạo Dật xem “Lập tức xuất phát” là “Lập tức” nào, chợt nghe tiếng chuông cửa kính coong vang lên.

“Đến đây.”

Cậu đoán là Hạo Dật đã đến, cũng không cẩn thận nhìn qua Mắt mèo liền mở cửa ra —— ở ngoài cửa đích xác là Hạo Dật, nhưng không phải một người.

“Buổi trưa vui vẻ, có thể quấy rầy cậu không nha?” Lăng Tư Thu ngọt ngào cười một tiếng, thấy vẻ mặt rõ ràng kinh ngạc của Tân Tử Trạc, biểu lộ có phần không được tự nhiên, “Hạo Dật nói cậu học rất giỏi, tớ muốn đến nhờ cậu chỉ bảo… có được không?”

Mọi người đều đã đến cửa, lại đều là bạn học, Tân Tử Trạc sao có thể không cho người ta vào, huống chi Hạo Dật đứng ở sau lưng bạn nữ đang điên cuồng  nháy mắt dùng khẩu hình ra hiệu với Tân Tử Trạc, ý tứ rõ ràng chính là “Giúp tớ một tay!”

“Đương nhiên là được, chỉ là tớ chưa chuẩn bị đồ ăn uống gì… Gia hỏa này bình thường cùng tớ tùy ý đã quen. A, chắc cũng không có dép lê cho cậu.”

Lăng Tư Thu cười đến vui vẻ, vội vàng nói: “Không cần không cần, tớ đã ăn cơm rồi! Cũng không cần cởi giày, tớ đi bít tất là được.”

Tân Tử Trạc đón hai người vào trong, đóng cửa lại. Hạo Dật đã quen với nhà Tân Tử Trạc, cởi giày, quăng cặp, sau đó quay đầu hỏi Lăng Tư Thu: “Tớ lấy nước cho cậu nhé?” Bộ dáng y hệt đang ở nhà mình.

“Còn có *nước trà.” Tân Tử Trạc ở phía sau bất đắc dĩ bổ sung.

“Đúng đúng đúng, còn có nước trà.” Hạo Dật mắt nháy cũng không nháy, mở to mắt trông chờ Lăng Tư Thu, “Cậu muốn cái nào?”

Lăng Tư Thu bị bộ dáng hai người như vậy chọc cười, vừa rồi cô còn cảm thấy hơi lạ lẫm nhìn xung quanh, có lẽ là lần đầu đến nhà bạn học nam, động tác có chút khẩn trương: “Vậy nước trà đi.”

“Được.” Tân Tử Trạc ngược lại đã đoạt lời Hạo Dật, túm tay Hạo Dật kéo vào trong bếp, “Cậu ngồi trên sô pha kia đợi một lát, hay là vào phòng tớ mà ngồi, trong phòng có bàn đọc sách.”

Lăng Tư Thu thật ra vô cùng hứng thú với phòng riêng của Tân Tử Trạc, nhưng vẫn có chút rụt rè, nghĩ đến đi vào phòng ngủ nam sinh liền nhịn không được trên mặt phiếm hồng, vội vàng nói: “Ngồi ở sô pha là được rồi, tớ ngồi đây chờ các cậu.”

——

Nước trà: nước pha chung với hoa quả.

 

Advertisements

4 thoughts on “[Huynh trưởng] Chương 10-11

  1. giơ tay Chủ nhà ơi cầu xoá mù, tại sao nước trà lại là nước pha chung với hoa quả? Ko phải là nước trà bình thuờng sao?

    Like

(=´▽`=) (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ╮(╯3╰)╭(´;ω;`)(╬ ̄皿 ̄)凸\( •̀ω•́ )/(º﹃º )(๑≖▽≖๑) ╮ (╯-╰") ╭(๑•́ ₃ •̀๑)ԅ(¯﹃¯ԅ) ( ̄▽ ̄) (。•ˇ‸ˇ•。) (〃▽〃) ╮(╯▽╰)╭ (๑`^´๑) (⚈﹃⚈)o ٩(^‿^)۶ ( ~‾▿‾)~ (╯‵□′)╯ ಥ_ಥ (´・益・`*) (凸ಠ益ಠ)凸 (╬ Ò﹏Ó) ლ(´ڡ`ლ)(づ ̄3 ̄)づ❤\(≧▽≦)/ ٩(//̀Д/́/)۶ (っ´▽`)っ ┐( ̄∀ ̄)┌) (ノಥ益ಥ)ノ (o´▽`o) ٩(◕‿◕。)۶ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)(,,•﹏•,,) (*´∇`*) Σ( ° △ °|||) (⊙o⊙) ≧ω≦ _(:з」∠)_

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.