[Huynh trưởng] Chương 26-27

Chương 26

Edit by An Nhiên

Sau đó hai người tắm qua loa một chút, nhìn thời gian đã hơn nửa đêm, nghĩ đến ngày mai vẫn còn phải đi làm đến trường liền nhanh chóng tắt đèn lên giường nằm.

Nhưng chắc là vì quá hưng phấn, Tân Tử Trạc cùng Lư Hoằng đều không ngủ được. Lúc đầu Tân Tử Trạc mở cửa sổ để tản bớt không khí, về sau lo lắng bên ngoài có gió, tiếng gió thổi hơi lớn, khí lạnh lại thổi vào trong phòng, cậu liền đóng cửa sổ lại. Hiện tại trong phòng vô cùng yên tĩnh, Tân Tử Trạc nằm bên cạnh vòng một cánh tay qua ôm Lư Hoằng, cảm giác chỉ nghe thấy tiếng tim đập của nhau.

“Ngủ sớm chút đi, không phải ngày mai còn lên lớp sao?” Cổ họng Lư Hoằng có chút khàn, quay đầu lại nhìn mặt Tân Tử Trạc, đúng như thời điểm nửa năm trước lần đầu tiên bọn họ ngủ chung một chỗ, đôi mắt Tân Tử Trạc lấp lánh ánh sáng, bên trong giống như có những ngôi sao. Mỗi lần nhìn thấy Lư Hoằng đều cảm giác trái tim mình đập bất ổn không yên.

“Ngủ không được.” Tân Tử Trạc nói thật lòng mình, bây giờ cậu vẫn đang ở trong trạng thái kích động, đầu óc nóng lên, “Mấy giờ rồi?”

Lư Hoằng cầm điện thoại nhìn thoáng qua: “Gần ba giờ rồi.”

Tân Tử Trạc đem cánh tay thu vào một chút, kéo Lư Hoằng lại gần hơn, thấp giọng nói: “Anh mệt không? Không buồn ngủ thì chúng ta nói chuyện đi.”

Lư Hoằng bây giờ cũng rất có tinh thần, vẫn còn có chút không tin đây là sự thật, nhìn Tân Tử Trạc gật gật đầu: “Được.”

“Anh,” khoảng cách quá gần, Tân Tử Trạc nhịn không được khẽ hôn một cái lên môi Lư Hoằng, “Anh có thích em gọi anh là anh hai không? Hay là sau này em sửa lại thành gọi tên anh… ?”

Lư Hoằng sửng sốt một chút, vô thức nói: “Em gọi thử xem?”

“… Lư Hoằng.”

Mặt Tân Tử Trạc cách Lư Hoằng quá gần, thanh âm sau thời kì vỡ giọng mang theo cảm giác đặc hữu chỉ của riêng cậu, giọng nói đã tương đối trầm thấp nhưng vẫn thoáng hơi khàn. Lư Hoằng lập tức cảm thấy cả người tê dại một nửa.

Thấy Lư Hoằng không nói lời nào, Tân Tử Trạc truy vấn: “Thế nào, kỳ quái lắm sao?”

Lư Hoằng không biết mặt mình ở trong bóng đêm có phải nóng lên hay không: “Có chút không quen lắm.”

“Là một chút.” Tân Tử Trạc bổ sung, “Em cảm thấy như vậy càng giống đang nói chuyện yêu đương hơn…”

“Em cứ gọi là anh đi… Cũng đã gọi nhiều năm vậy rồi, tự nhiên thay đổi nghe kì quái lắm.”

Mặt Lư Hoằng đích xác có chút đỏ lên. Tân Tử Trạc nói một câu “Được”, sau đó lại cùng Lư Hoằng hôn nhẹ đứt quãng, chẳng qua là bờ môi chạm nhau, không có tiến thêm một bước tiếp xúc, nhưng mà hai người đều làm không biết mệt, hôn qua hôn lại như vậy rất lâu.

Tân Tử Trạc như máy phát thanh, sau khi mở ra một lát liền dừng không được, nói không ít chuyện với Lư Hoằng, chuyện liên quan đến bọn họ, chuyện liên quan đến việc học, còn có dự tính tương lai ngày sau.

“Em thật sự muốn sang tên nhà? Vạn nhất dì ly hôn thật…”

“Bà ấy một năm náo mấy lần, cũng đâu có thật sự ly hôn, ” Tân Tử Trạc đối với Tống Mộng không có tình cảm gì, nhưng cũng không đến mức máu lạnh, “Ai, nhà vẫn phải sang tên, bằng không sau này chúng ta sẽ rất khó khăn… Chưa nói đến việc ly hôn bà ấy sẽ được phân chia tiền và nhà khác, nếu bà ấy thật sự không có nơi nào để đi, em vẫn sẽ đón bà về mà.”

“Ừ, cũng phải.”

Lư Hoằng cũng không phải thánh mẫu, Tống Mộng vẫn luôn không vừa mắt anh, anh cũng không có bao nhiêu dễ chịu đối phương, hơn nữa còn thêm bởi vì đối phương không có trách nhiệm với Tân Tử Trạc mà có phần oán niệm, chỉ là anh vẫn luôn nhớ rõ lúc trước đến ở nhà Tân Tử Trạc, Tống Mộng tốt xấu gì cũng đã đồng ý, như vậy cũng tính là một phần ân tình.

Sau này Tân Tử Trạc lên đại học sẽ cần rất nhiều tiền, nếu phải chuyển đến thành phố khác, căn nhà kia cũng sẽ trống không, nếu có thể cho thuê thì dẫu gì cũng là một khoản tiền thu. Lư Hoằng ngay lập tức đem Tống Mộng ném ra sau đầu, trong mắt anh, chuyện của Tân Tử Trạc mới là xếp thứ nhất.

Lát sau Tân Tử Trạc lại tiếp tục tám chuyện với Lư Hoằng, như là về sau Lư Hoằng nếu không đi làm thì có thể học thêm gì đó, đi làm gì đó. Đợi đến khi kết thúc kỳ thi Đại Học, cậu sẽ đi làm thêm, nói mấy chuyện đại khái như vậy. Cậu nói, Lư Hoằng nằm bên cạnh yên lặng nghe, thỉnh thoảng thêm vào mấy câu, giống như trước kia, bầu không khí so với ngày xưa còn thân mật hơn. Tân Tử Trạc nói thẳng đến khi sắc trời dần sáng mới hơi buồn ngủ, nhưng suy nghĩ một chút từ nơi này đến trường tốn thời gian, cũng không ngủ tiếp.

Ngược lại Lư Hoằng đi đến quán ăn nhỏ không tốn bao lâu, nhưng trường cấp ba cách xa nơi này, Tân Tử Trạc muốn đi sớm một chút. Hai người nhìn sắc trời càng ngày càng sáng, liền rời giường rửa mặt, thay quần áo rồi trả phòng. Ở trong trí nhớ bọn họ, cả hai đã thật lâu không cùng nhau ăn sáng, sau khi đi ra ngoài liền tìm một quán nhỏ ngồi ăn, hiếm khi có thời gian chậm rãi ăn mì hoành thánh cùng nhau.

Ăn xong Tân Tử Trạc đi ra bến xe bus, vừa vặn cùng hướng Lư Hoằng đi về phía tiệm cơm. Bọn họ đi coi như sớm, lúc đến bến bus không có mấy người đang chờ xe.

“Anh đi trước đây, em đi đường cẩn thận.” Lư Hoằng hình như muốn giúp Tân Tử Trạc chỉnh lại khăn quàng cổ, nhưng tầm mắt lại lướt qua xung quanh, tựa hồ có chút lo lắng làm thế sẽ lộ ra điểm khác thường, bàn tay vươn ra được một nửa lại thu trở về.

Tân Tử Trạc thấy vào trong mắt, có chút bất đắc dĩ, Lư Hoằng thích mình như thế, nhưng còn sợ dư luận thế tục đối với chuyện đồng tính luyến ái hơn, loại sợ hãi này thậm chí có thể lấn át dục vọng thân cận mình của anh.

Liếc nhìn sang hai bên, phần lớn người đang chờ xe đều là học sinh, lúc này hoặc là nước tới chân mới nhảy đang đọc sách, hoặc là nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động lướt không ngừng, căn bản không ai nhìn qua bên này. Vì vậy Tân Tử Trạc chủ động vươn tay đem khăn quàng cổ kéo xuống một chút, lộ ra miệng, tiến đến bên tai Lư Hoằng giống như muốn nói gì đó.

Lư Hoằng nghi hoặc hơi hơi nghiêng đầu, không nghe được Tân Tử Trạc nói gì, bất tri bất giác cảm giác lỗ tai của mình đông lạnh có chút cứng ngắc bị bờ môi ấm áp của Tân Tử Trạc hôn một cái.

Tân Tử Trạc hôn xong liền đem khăn quàng cổ kéo lên lại, giọng nói từ trong khăn quàng cổ phát ra có chút rầu rĩ: “Anh cũng đi đường cẩn thận.”

“Em…” Lư Hoằng vô thức muốn nói “Ở bên ngoài bị nhìn thấy thì phải làm sao”, nhưng nhất thời nghẹn lời, lắp bắp chỉ xuất ra được một chữ “Em”. Anh ngẩng đầu nhìn Tân Tử Trạc đối diện chỉ lộ ra đôi mắt, hơi híp lại tựa hồ như đang cười, nghĩ đến nói ra ngược lại còn dễ bị người bên cạnh nghe thấy hơn, vì vậy lại đem lời nói nuốt trở về. Tim anh đập dồn dập —— tựa hồ như từ sau khi cùng Tân Tử Trạc ở chung một chỗ, không lúc nào anh không bị vây trong tình huống này.

Tiễn Lư Hoằng xong, Tân Tử Trạc một mình dựa vào cột biển quảng cáo cạnh bến xe, móc một cuốn sách từ trong balo ra đọc. Lúc sau gần đến giờ xe tới có thêm không ít nữ sinh, bốn năm nữ sinh tụm lại một đống, líu ríu tám chuyện. Tân Tử Trạc cảm thấy ồn ào, liền đeo tai nghe nghe nhạc.

Cậu nghe nhạc thì sẽ đọc sách không vào, vì vậy dứt khoát thả sách lại vào trong balo. Ngẩn người nhìn màn hình di động, mở tin nhắn ra đọc, sắp xếp lại từ ngữ muốn nói với Tống Mộng một chút về chuyện căn nhà, nhưng lời nói ra đến miệng, vẫn là không viết ra được.

Tâm tình Tân Tử Trạc thoáng cái trầm xuống, cậu và Lư Hoằng đều vô cùng cần ngôi nhà nhỏ kia, nhưng bản thân cậu ngay cả mở miệng còn khó khăn như vậy, trong lòng cậu tự giễu, chút tự tôn nhỏ nhặt của bản thân lúc này một điểm hữu dụng cũng không có. Đúng lúc này xe tới, cậu bỏ di động bỏ vào trong túi áo, tạm thời trước tiên lên xe buýt, dự định trên đường suy nghĩ xem nên nói như thế nào cho phù hợp.

Bến xe này không gần bến đầu tiên, xe buýt đã hết chỗ chật kín người. Cuộc sống của Tân Tử Trạc không đi xe đạp mỗi ngày đều là chen lấn như vậy, thật vất vả mới đứng vững vịn vào tay nắm, Tân Tử Trạc chợt cảm thấy điện thoại trong túi áo rung một cái, cậu vốn tưởng là tin nhắn của Lư Hoằng báo với cậu anh đã đến quán ăn, kết quả mở ra mới phát hiện là của Tống Mộng.

Tân Tử Trạc hơi ngạc nhiên, cậu còn chưa tìm Tống Mộng, Tống Mộng đã gửi tin nhắn cho cậu trước.

[ Tử Trạc, con đang ở đâu? ]

Tân Tử Trạc nhìn chằm chằm tin nhắn vài giây, lúc này mới nhớ ra, Tống Mộng có lẽ vẫn còn đang ở trong nhà!

Một tay gõ chữ có chút bất tiện, tốc độ Tân Tử Trạc trả lời hơi chậm:

[ Con đi học rồi. ]

Tống Mộng giống như căn bản đã quên chuyện này:

[ À phải, con còn phải đi học. Đi sớm vậy a. ]

Tân Tử Trạc hầu như chưa từng trò chuyện với Tống Mộng, nói đến đây cậu không biết nên nói gì nữa. Nhưng nếu đột nhiên nhắc đến chuyện nhà cửa cậu lại không biết nên mở miệng như thế nào, vì vậy nắm chặt điện thoại nghĩ tới nghĩ lui, cả buổi xuất không nổi một chữ.

Ngay sau đó Tống Mộng lại gửi một tin nhắn đến:

[ Thúc con điện thoại cho mẹ khuyên mẹ trở về… Mẹ có nên nói chuyện với ông ấy không? ]

Tân Tử Trạc thở dài, loại sự tình này cậu làm sao biết? Nhưng vì không muốn để Lư Hoằng đêm nay lại tiếp tục phải ở khách sạn, cậu chỉ có thể nghiêm túc trả lời:

[ Vâng. Vợ chồng khó tránh khỏi có lúc mâu thuẫn, hai người nên hảo hảo nói chuyện một chút. ]

Tống Mộng đoán chừng trong lòng vốn cũng là nghĩ như vậy, vừa nghe cậu nói thế liền triệt để buông lỏng:

[ Nói cũng đúng, mẹ về trước đây. Chăn màn mẹ gấp lại cho con rồi, con có rảnh thì về tự cất lên ngăn tủ nhé. ]

[ Vâng. ]

Tân Tử Trạc gõ xong một chữ này liền vô thức gửi đi. Lúc lấy lại tinh thần cậu mới cảm giác có lẽ mình nên nói thêm chút nữa, ít nhất nghĩ biện pháp tự nhiên đề cập đến chuyện căn nhà.

Mãi cho đến khi xe bus dừng lại, Tân Tử Trạc vẫn không biết nên nhắc tới chuyện nhà cửa như thế nào, vì vậy dứt khoát liều một phen, trực tiếp nói thẳng:

[ Mẹ, buổi trưa mẹ có thời gian không? Nghỉ trưa con gọi cho mẹ nhé, có chuyện quan trọng muốn hỏi mẹ. ]

Tống Mộng đầu bên kia trong lòng lẩm bẩm, có thể có chuyện quan trọng gì nha? Tân Tử Trạc chưa từng nói chuyện nghiêm túc thế này… Chẳng lẽ Tân Tử Trạc yêu sớm rồi? Làm lớn bụng con gái nhà người ta rồi?

[ Mẹ rảnh, có chuyện gì sao? Con đừng làm mẹ sợ. ]

Tân Tử Trạc xem xét lại ngữ khí của mình có phải quá nghiêm túc hay không, vừa đúng lúc này xe dừng lại, cậu đi đến trước cổng trường, trả lời một câu: [ không có gì nghiêm trọng, buổi trưa con sẽ gọi lại, nói trong điện thoại sau nhé mẹ? ] Sau đó thả di động vào trong túi.

***

 Chương 27

Edit by An Nhiên

Ngồi ở trong lớp học, Tân Tử Trạc bởi vì chuyện này mà có chút thất thần. Thật sự là bởi vì chuyện này làm phân tâm, cậu rất khó tập trung lên bảng.

Cứ ngẩn người như vậy cho tới trưa, Hạo Dật phát hiện cậu có điểm không đúng, còn cố ý chạy tới hỏi cậu làm sao vậy.

Lại nói tiếp dạo này Hạo Dật cũng bắt đầu thật sự cố gắng, báo danh lớp luyện thi, đi học cũng không hề phân tâm, có vấn đề gì nếu không tìm Tân Tử Trạc thì cũng là chạy đi tìm lão sư, lúc đầu còn khiến cho lão sư hoảng sợ.

Tân Tử Trạc mắt thấy Hạo Dật mệt mỏi tới mức gầy đi, sâu sắc cảm giác được đối phương lúc này rất nghiêm túc, không thể không cảm thán sức mạnh của ái tình thật vĩ đại.

Giờ giải lao trước tiết cuối, cậu thuận miệng nói vài câu tình hình hiện tại với Hạo Dật, dù sao chuyện nhà cậu Hạo Dật cũng biết. Hạo Dật cũng không biết nên nói thêm cái gì, chỉ có thể cùng cậu thở dài, trấn an cậu Tống Mộng nhất định sẽ đem nhà cho cậu đấy, dù sao đó cũng là mẹ ruột mà không phải sao.

Hạo Dật nhìn Tân Tử Trạc, cười khổ nói: “Nói thật… Mỗi lần nhìn cậu đã cảm thấy cậu thật không dễ dàng gì. Trong nhà nhiều chuyện như vậy, còn phải lo lắng cuộc sống hằng ngày, thành tích vẫn không hề suy giảm.” Hắn có chút cảm khái thở dài: “Cậu nhìn tớ đây này, cái gì cũng làm không xong, mỗi ngày chỉ nghĩ đến chơi, hiện giờ muốn chăm chỉ cũng đuổi không kịp nữa rồi.”

“Đâu có,” Tân Tử Trạc hiếm khi thấy Hạo Dật sầu não như vậy, có điểm không quen, “Bây giờ không phải đã tiến bộ rất nhiều đó sao.”

Hạo Dật lắc đầu: “Dù sao chính là cảm thấy cậu không dễ dàng.”

Tân Tử Trạc nghe được Hạo Dật nói “Không dễ dàng”, cảnh tượng đầu tiên xuất hiện trong đầu chính là thân ảnh Lư Hoằng đi làm trở về mỗi lúc trời tối, cậu hận không thể một đêm lớn lên, lớn đến độ tuổi có thể đi làm.

“Tớ đâu có chỗ nào không dễ dàng, anh của tớ mới không dễ dàng.”

Hạo Dật khi nhắc đến Lư Hoằng sẽ gọi Lư ca: “Đúng, Lư ca không dễ dàng, cậu cũng không dễ dàng… Cho nên mới nói cậu lợi hại.”

“Cậu nịnh nọt thế này tớ thật không quen đâu nhé.” Tân Tử Trạc nhịn không được cười.

“Ai, là vì cậu vừa nhắc tới chuyện thực tại như thế, tớ liền nhớ lại những việc lộn xộn trước đây mình làm, nhưng so sánh với cậu lại cảm giác những chuyện đó của mình thật chẳng tính là gì cả… Ai, mới vừa nói đến chỗ nào nhỉ? Đúng rồi, mẹ cậu…” Hạo Dật lại đem chủ đề nói chuyện kéo trở về vấn đề nhà cửa, hắn cũng không có quản người ta muốn sang tên thứ đó, có thể nghĩ ra chủ ý nào tốt liền thuận miệng nói một loạt, bất quá một *trận nói cười làm tâm tình Tân Tử Trạc tốt lên rất nhiều.

(dùng động tác với lời nói làm người khác bật cười)

 

Buổi trưa xuống cantin ăn cơm xong, Tân Tử Trạc liền chạy tới một góc khuất trong sân thể dục, có một bồn hoa nhỏ. Nơi này mùa hè có không ít học sinh tản bộ, nhưng bây giờ trời rất lạnh, trong bồn đừng nói có hoa, đến cây cối thực vật cũng đã rụng hơn phân nửa, căn bản không ai tới chỗ gió thổi ào ào này.

“Alo?”

Tân Tử Trạc gọi điện chưa được vài giây, Tống Mộng đã nhận điện thoại.

“Aii, mẹ đang nói chuyện với thúc, sẽ gọi lại cho con ngay.”

“…” Tân Tử Trạc còn chưa kịp phản ứng, Tống Mộng đầu bên kia đã cúp điện thoại. Cậu vốn đã chuẩn bị sẵn một loạt những lời ngăn ở bên miệng chưa nói ra. Trường học quy định ở trong lớp không được dùng điện thoại, cậu không thể quay về đợi, chỉ có thể ở bên cạnh bồn hoa cầm điện thoại ngồi không, nghe đầu dây bên kia có tiếng tít kéo dài mới chậm chạp cúp điện thoại. Tân Tử Trạc đột nhiên cảm thấy trong lòng có một cỗ ngột ngạt, khiến ngực cậu chua xót khó chịu.

Qua chừng gần 20 phút, Tống Mộng mới gọi lại hỏi Tân Tử Trạc có chuyện gì. Tân Tử Trạc nhìn thời gian, đã sắp hết giờ nghỉ trưa, “tràng giang đại hải” vốn đã chuẩn bị xong cũng rút ngắn đi. Vốn cậu còn dự định trước tiên hàn huyên với Tống Mộng một chút, hỏi thăm bà với chồng sao rồi, sau đó mới nói đến chuyện căn nhà. Nhưng đột nhiên cậu lại không còn tâm tình vòng vo, trực tiếp mở miệng với Tống Mộng.

“Muốn cái kia để làm gì vậy nha?”

“Về sau lên đại học, có lẽ con sẽ phải đi nơi khác. Đến lúc đó con muốn đem nhà cho thuê, có thể bù vào phần học phí.”

Tống Mộng “A” một tiếng, lưỡng lự nói: “Đúng, lên đại học học phí cao… Đến lúc đó để mẹ hỏi thúc của con, xem có thể cho con nhiều tiền sinh hoạt thêm chút không? Lên đại học thì cần bao nhiêu tiền?”

Tân Tử Trạc trong lòng thở dài. Tống Mộng vẫn vậy, không có khái niệm đối với những việc lặt vặt trong cuộc sống hằng ngày, cậu căn bản không mong chờ chồng Tống Mộng sẽ cho mình nhiều thêm bao nhiêu, đối phương nếu như yêu quý mình, lúc trước Tống Mộng tái hôn đã không để một mình bà gả qua đó.

“Được rồi, như thế mẹ cũng sẽ đỡ rắc rối đúng không? Đứa nhỏ con thúc cũng đã đến tuổi cần tiền. Con đem ngôi nhà kia cho thuê, rồi đi làm thêm, chắc tiền cũng đủ.”

“Cái này…vậy được, Tiểu Thư gần đây muốn lấy vợ, đang muốn mua nhà, đoán chừng thúc con sẽ không xuất ra thêm… Dù sao căn nhà kia vẫn luôn là con ở, vốn chính là cha con để lại cho con.” Tống Mộng không hề do dự, một lời đáp ứng.

Tiểu Thư là tên con riêng của Tống Mộng, cho tới bây giờ Tân Tử Trạc chưa từng quan tâm đối phương tên đầy đủ là gì.

Không nghĩ tới cứ đem chuyện này ra nói dễ dàng như vậy, cúp điện thoại, Tân Tử Trạc cảm thấy trong lòng một hồi nhẹ nhõm.

Nhắc tới cũng kì lạ, Tống Mộng người này rất yêu tiền, nhưng lại không quan tâm đến tiền. Bà có thể vì muốn cuộc sống khá hơn một chút, có thể chạy đi lấy chồng bỏ lại đứa con vẫn còn đang tuổi đến trường. Nhưng đợi đến khi cuộc sống của bà tốt rồi, lại không chút nào để ý đến căn nhà nhỏ lúc trước.

Nói tóm lại chuyện này rất thuận lợi, Tân Tử Trạc rốt cuộc có thể an tâm quay về học.

Buổi tối lúc về nhà cậu nói chuyện này với Lư Hoằng, Lư Hoằng xem ra rất vui vẻ, cũng coi như tâm sự trong lòng đã buông được xuống.

Sau đó Tân Tử Trạc tranh thủ thời gian cùng Tống Mộng đi làm thủ tục sang tên nhà, cầm tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản không có chút sức nặng nào, nhìn Tống Mộng lên xe taxi rời đi, cậu đột nhiên có cảm giác chút quan hệ cuối cùng với Tống Mộng cũng đã bị cắt đứt, nhưng hiện tại cậu không có thì giờ bận tâm nghĩ đến chuyện này, kỳ thi Đại Học chỉ còn chưa tới nửa năm, thời gian mỗi ngày so với vàng còn quý giá hơn.

Cuối tháng tư là sinh nhật Lư Hoằng, hàng năm Tân Tử Trạc đều chọn quà tặng có thể dùng được nhưng không quá đắt tặng cho Lư Hoằng, thỉnh thoảng bản thân cũng sẽ tự tay làm vài món đồ thủ công nhỏ. Cậu vẫn muốn tặng đồ tốt cho đối phương, thế nhưng một phần rất lớn chi phí sinh hoạt hằng ngày của cậu cũng là do Lư Hoằng kiếm, nếu lấy ra để mua những đồ vật quý giá thì thật là không được.

Nhưng năm nay lại là lần đầu tiên sinh nhật đối phương kể từ khi Tân Tử Trạc cùng Lư Hoằng kết giao, thế nhưng áp lực học hành trước kỳ thi khiến Tân Tử Trạc muốn bỏ ít thời gian làm đồ vật tinh xảo một chút cũng có chút khó, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cậu vẫn tự tay làm một chiếc cốc thủ công, phía trên có hoa văn do cậu vẽ lên.

Tân Tử Trạc không giỏi vẽ tranh, dựa theo hình ảnh trên mạng luyện vài tờ giấy mới dám vẽ lên cốc, cuối cùng hiệu quả nhìn cũng không được đẹp cho lắm, nhưng khi Lư Hoằng nhận lấy vẫn vô cùng vui vẻ, cẩn thận từng li từng tí cầm lấy nhìn thật lâu, đến lúc trước khi đi ngủ mới cất vào trong một chiếc hộp—— Tân Tử Trạc biết rõ chiếc hộp đó, quà những năm trước cậu tặng anh đều được cất ở bên trong.

Tân Tử Trạc liếc thấy trong hộp có một cành cây, nhớ tới cái đó là lễ tình nhân hơn hai tháng trước mình mua cho Lư Hoằng. Lúc ấy phố trên khắp nơi nam nam nữ nữ ai cũng đang ôm một bó hoa lớn, cậu lại chỉ mua có một bông, cảm giác có chút vô giá trị. Nhưng buổi tối khi Lư Hoằng về nhà, Tân Tử Trạc đem bông hoa ra, Lư Hoằng vậy mà cảm động đến mức nhất thời nói không nên lời, sau đó anh còn không vui tự trách bản thân vài ngày, cũng bởi vì bản thân bận bịu mà quên mất lễ tình nhân, thế mà lại không chuẩn bị gì cho Tân Tử Trạc.

Về sau bông hoa đó đương nhiên héo đi, Lư Hoằng không nỡ vứt, hái cánh hoa khô héo xuống bỏ đi, còn lại cành hoa để vào trong chiếc hộp kia.

“A?”

Lư Hoằng vừa cất kỹ cốc, đem hộp để lại vào tầng dưới ngăn tủ trong thư phòng, vừa đứng lên liền bị Tân Tử Trạc từ phía sau ôm lấy.

“Sau này em sẽ tặng anh quà tốt hơn.”

Giọng nói Tân Tử Trạc nghe vẫn có chút phiền muộn, Lư Hoằng liền chân thành an ủi nói: “Đừng nói như vậy, quà bây giờ em tặng cho anh chính là thứ tốt nhất.”

“Không, khẳng định còn có tốt hơn.”

Tuy rằng Tân Tử Trạc coi như trưởng thành sớm, nhưng lúc này thoạt nhìn lại có điểm giống trẻ con. Lư Hoằng trong lòng ê ẩm, rồi lại cảm thấy Tân Tử Trạc như vậy đối với mình lại càng có sức hấp dẫn đòi mạng mình hơn.

Anh xoay người, mặt đối mặt với Tân Tử Trạc, do dự một chút, chủ động thò đầu ở trên môi Tân Tử Trạc nhanh chóng hôn một cái: “Được… Anh sẽ chờ.”

 

——-

Mình thích mấy chi tiết ôm ôm hun hun //v//  rất ngọt ngào ấm áp ~

Noel có ai ở nhà như mình hông TvT

Advertisements

9 thoughts on “[Huynh trưởng] Chương 26-27

Leave a Reply to Tui thích há cảo Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.