[Huynh trưởng] Chương 28-29

Chương 28

Trước kỳ thi Đại học, thời gian quả thật giống như bay đi, nháy mắt đã tới trước ngày thi.

Hồi tưởng lại hai năm qua, Tân Tử Trạc chỉ cảm thấy khoảng thời gian đó dài đằng đẵng, phảng phất giống như không có điểm cuối, cứ như vậy đi hết hơn phân nửa, cảm giác vô cùng không chân thực.

Cuối cùng Tân Tử Trạc vẫn đem mục tiêu nhắm vào Đại học Y thành phố S, đó là một trường nổi tiếng, Tâm lý học lâm sàng tuy rằng không phải là khoa nổi danh nhất, nhưng cũng có không biết bao nhiêu người tranh giành sứt đầu mẻ trán muốn thi vào. Tân Tử Trạc đối với bản thân vẫn luôn tự tin như vậy, nhưng không dám chắc cho đến lúc thi Đại học bản thân có thể giữ vững ổn định được hay không, thế nhưng thời điểm này nếu như không liều mạng một lần, về sau liệu còn có bao nhiêu cơ hội có thể liều mạng một lần đây?

(Đại học Y dược chứ không phải tên là Y nha)

Lư Hoằng đương nhiên hết sức ủng hộ Tân Tử Trạc, anh sợ nói ra mỏ quạ đen, nhưng trong lòng kỳ thật đã sớm ngầm hạ quyết định, nếu Tân Tử Trạc không thi đậu Đại Học, hoặc là trúng tuyển nguyện vọng không như ý, anh sẽ phụ giúp Tử Trạc học lại một năm, một năm không được thì hai năm, cho đến khi thi đậu mới thôi.

Kỳ thi Đại Học ngày đó, Lư Hoằng đặc biệt xin nghỉ ở tiệm cơm nhỏ, nói muốn đưa Tân Tử Trạc đi thi.

Địa điểm thi kỳ thật cách nhà không xa, đi đường hai mươi phút là có thể đến, Lư Hoằng tự mình làm bữa sáng cho Tân Tử Trạc, sau khi ăn xong hai người đi ra khỏi nhà. Ngày hôm đó trời đầy mây, nhiệt độ cũng không cao, khí trời rất dễ chịu, đêm trước Tân Tử Trạc còn khẩn trương đến không ngủ được, nhưng sáng buổi thi hôm sau, cậu rồi lại không hề căng thẳng, cũng không biết là chỉ là mình cậu hay tất cả mọi người đều như vậy.

Trước khi ra cửa, Tân Tử Trạc còn cùng Lư Hoằng tiếp một nụ hôn thật dài, hôn xong cũng không nói thêm lời nào, trong lòng thấu hiểu nhau mỉm cười, sau đó bước ra khỏi nhà.

Giống như kì thi Đại học các năm trước, năm nay đường phố ngập kín các bậc phụ huynh tiễn con đi thi, rồi thì vì kì thi mà cấm đường, còn có các quầy bán quà vặt hay các tiệm cơm treo bảng hiệu “Cơm thi Đại Học”. Hết thảy đều không khác những năm trước, chỉ có từng lớp từng lớp thí sinh là thay đổi.

“Em vào đây.” Tân Tử Trạc cầm giấy dự thi, quay đầu lại nói với Lư Hoằng, “Anh về nhà nghỉ ngơi đi, đừng chờ ở ngoài.”

Lư Hoằng lắc đầu: “Không có việc gì, lát nữa anh sẽ tìm chỗ ngồi chờ em, về nhà chẳng được bao lâu lại đi rồi mà. Thi xong lại tới chỗ này tìm anh, chúng ta cùng đi ăn cơm.”

“Vâng.” Tân Tử Trạc không khuyên giải Lư Hoằng nữa, cậu biết rõ Lư Hoằng đối với việc thi Đại học của mình đặc biệt cố chấp. Một là vì đây là bước ngoặt rất trọng yếu trong đời, thứ hai… đại khái cũng là bởi vì bản thân Lư Hoằng chưa từng trải qua kỳ thi Đại học, có lẽ có chút cảm giác tiếc nuối.

Đi vào trong trường thi, Tân Tử Trạc nhìn một vòng lần lượt từng gương mặt xa lạ, từng khung cảnh xa lạ xung quanh. Có người thần sắc bình thường, cũng có người sắc mặt tái nhợt, còn có nữ sinh khẩn trương đến mức hai tay phát run, không ngừng cắn môi.

Tân Tử Trạc cảm giác từ trước tới nay bản thân chưa từng bình tĩnh như vậy, cậu nói với chính mình, cố gắng đã nhiều năm như vậy, làm hết sức là tốt rồi.

Mặc dù đã nói là thi xong thì đến địa điểm đã hẹn, kết quả rõ ràng thời gian thi còn hơn một tiếng nữa nhưng Lư Hoằng đã đứng ngồi không yên, vào trong tiệm mua một cốc trà đá, cầm lấy đứng ở chỗ kia một bên uống một bên đợi. Trong lúc đó còn bị một phụ nữ trung niên bên cạnh bắt chuyện, đơn giản là tán gẫu mấy chuyện như chàng trai còn trẻ như vậy, không biết là đang đợi ai thi Đại học.

“Em trai của cháu.” Lư Hoằng khi nhắc đến Tân Tử Trạc lúc nào cũng nhịn không được lộ ra nụ cười từ sâu trong lòng.

Người phụ nữ trung niên gật đầu: “Nên mới nói nhìn cậu nhỏ thế này, không giống người đã có con nha. Sao cha mẹ cậu không đến, bận đi làm?”

Lư Hoằng khó xử “Vâng…” một tiếng, âm cuối kéo thật dài.

Người phụ nữ kia không nhận ra ý vị có điểm không đúng, trêu đùa nói: “Nhiều phụ huynh rất bận rộn, cháu cũng nên thông cảm một chút. Cô là bà chủ gia đình, nhàn rỗi không có việc gì nên mới tới chờ, người nhà cháu nhất định là làm trong công ty lớn phải không? Không thể bỏ việc được, ai, chồng cô cũng thế…”

Lư Hoằng cắt ngang tư thế muốn bắt đầu huyên thuyên của người phụ nữ, miễn cưỡng cười nói: “Không phải ạ, người nhà em trai cháu… Một người mất sớm, một người không sống cùng chúng cháu.”

“A…” Người phụ nữ  kia cũng không phải cố ý, chỉ là thích tìm người nói chuyện phiếm. Lúc này nhịn không được lộ ra thần sắc áy náy, “Cái này, cái này thật là, xin lỗi, đều tại cái miệng này của cô…”

Lư Hoằng xua xua tay: “Không sao, không sao ạ, đã rất nhiều năm rồi.”

Xem ra anh không muốn tiếp tục nói chuyện, người phụ nữ trung niên kia cũng tự giác rời sang bên cạnh, không tiếp tục đáp lời với anh nữa.

So với Tân Tử Trạc ở trong phòng thi đang chuyên tâm làm bài, Lư Hoằng ở bên ngoài trái lại còn cảm thấy khổ sở hơn. Anh không ngừng suy nghĩ, nếu như đề thi khó, chờ lát nữa Tân Tử Trạc đi ra tâm tình không tốt, bản thân nên cậu an ủi như thế nào? Nếu như anh chờ một hồi nữa…

Các loại ý niệm rối loạn ngổn ngang xoay tới xoay lui trong đầu Lư Hoằng, mãi cho đến hơn một giờ sau, bắt đầu có học sinh liên tiếp đi ra khỏi cổng trường, Lư Hoằng mới ngừng lại các loại phỏng đoán, bắt đầu ở trong đám đông dốc sức liều mạng ló đầu nhìn quanh tìm kiếm thân ảnh Tân Tử Trạc.

Lư Hoằng cảm giác, Tân Tử Trạc giống như sẽ phát sáng.

Giống như hiện giờ, giữa biển người mênh mông, Tân Tử Trạc mới từ cổng trường đi ra, Lư Hoằng liếc mắt một cái đã nhìn thấy cậu, nhịn không được giơ tay lên vẫy với Tân Tử Trạc. Tân Tử Trạc cũng liếc mắt một cái nhìn thấy Lư Hoằng, trên mặt người kia không tự chủ lộ ra nụ cười, Tân Tử Trạc nhìn thấy cũng nhịn không được cười lên, hơn nữa trong nội tâm vô cùng ấm áp, vài bước nhỏ chạy tới, xuyên qua dòng người, trước tiên cho Lư Hoằng một cái ôm thật chặt.

Mặc dù mới thi xong một môn, nhưng cũng không thiếu các loại cảm xúc kích động phụ huynh và thí sinh. Có vui mừng, có buồn khổ, tóm lại ở trong cảnh tượng như vậy, hai anh em ôm nhau là chuyện rất bình thường, căn bản không sẽ có người ngoài liếc mắt nhìn. Thấy tâm tình Tân Tử Trạc vẫn như mọi khi, Lư Hoằng liền biết cậu làm bài không tệ, hiếm khi ở trước mặt mọi người cũng thật vui vẻ ôm lại Tân Tử Trạc.

“Làm bài tốt sao?” Mặc dù biết là nói lời thừa, nhưng câu đầu tiên Lư Hoằng vẫn nhịn không được hỏi vấn đề này.

“Làm bình thường.” Tân Tử Trạc cười cười, thần sắc nhẹ nhõm.

“Bình thường của em chính là tốt!” Lư Hoằng nhịn không được cười, đem điện thoại lúc trước Tân Tử Trạc nhờ anh cầm trả lại cho Tân Tử Trạc, “Anh ở ngoài còn muốn căng thẳng hơn em! Đi, chúng ta đi ăn… Có cần anh giúp em xách balo không?”

Tân Tử Trạc nhịn không được cười rộ lên, tránh khỏi cánh tay vươn qua của Lư Hoằng, cố ý nhỏ giọng trêu chọc: “Nhà người ta đều là ông bà mới lo lắng muốn giúp cháu trai cầm túi sách đấy, anh nghỉ một lát đi, bảo bối.”

“Em, em nói cái gì đó!” Lư Hoằng nghe được hai chữ cuối cùng Tân Tử Trạc gọi mình, làn da từ vành tai đến cổ lập tức đỏ hết lên, nhìn xung quanh một chút, nhịn không được ho khan vài cái.

Ở bên ngoài Tân Tử Trạc rất ít khi gọi Lư Hoằng là “Anh”, chỉ thỉnh thoảng lúc trên giường, hoặc lúc rất ôn nhu sẽ trực tiếp gọi tên, đôi khi sẽ còn toát ra loại tán tỉnh giống như xưng hô vừa rồi, song hơn phân nửa đều là trêu chọc Lư Hoằng.

“Không chọc anh nữa, chúng ta đi ăn cơm .” Tân Tử Trạc nhịn không được cười, mỗi lần Lư Hoằng bị gọi như thế đều sẽ xấu hổ đến mức đỏ mặt, thật sự là khiến cho cậu nhịn không được làm vậy.

Chuyện nhỏ này trôi qua rất nhanh, lúc ăn trưa Tống Mộng gửi tin nhắn cho Tân Tử Trạc, hỏi cậu thi thế nào, Tân Tử Trạc câu nệ trả lời nói vẫn có khả năng, Tống Mộng liền không gửi tin nhắn tới nữa.

Lư Hoằng lần này xin nghỉ liền ba ngày, khăng khăng bồi Tân Tử Trạc đến hết môn thi cuối cùng.

Thi xong đương nhiên sẽ không có kết quả ngay lập tức, nhưng ít ra kì thi cũng đã kết thúc, kế tiếp chính là chờ đợi. Rất nhiều thí sinh thi xong môn cuối cùng liền giống như điên rồi, lập tức lao ra ngoài ăn mừng, còn có cả tập thể ở trong trường tung bài thi, xé sách vở, nhưng hết thảy đều không can hệ với Tân Tử Trạc.

Thi xong hôm ấy, Tân Tử Trạc trải qua một ngày không có bất kỳ điều gì khác với mọi khi. Cậu với Lư Hoằng về nhà cùng nhau nấu cơm ăn, ăn xong liền ôm nhau ngồi ở trên sô pha một bên xem tivi một bên nói chuyện phiếm, cậu còn bị Lư Hoằng trêu ghẹo nói thoạt nhìn một chút cũng không giống người vừa thi Đại học xong.

Tân Tử Trạc bị nhận xét dáng vẻ nhàn nhã kỳ thật cũng không có tự tin như vậy, nhưng thi cũng đã thi xong, thay vì cả ngày lo lắng, chẳng bằng đừng suy nghĩ về chuyện đó nữa, cậu quyết định một tháng kế tiếp phải phụng bồi Lư Hoằng thật tốt.

***

Chương 29

Hầu như mỗi ngày Tân Tử Trạc đều tới đón Lư Hoằng tan làm, có đôi khi dứt khoát cùng một chỗ với Lư Hoằng làm giúp bà chủ, chọc cho bà chủ cười không ngừng, nói đây là “Mua một tặng một” .

Bà chủ ngoài miệng trêu chọc Tân Tử Trạc, kỳ thật vẫn cho Tân Tử Trạc một phần tiền công, tính theo giờ làm. Tân Tử Trạc lúc đầu từ chối, bởi vì cậu quả thật chỉ là trong lúc chờ Lư Hoằng thì thuận tay làm giúp ít việc, ngại nhận tiền này. Nhưng bà chủ kiên trì hết lần này đến lần khác, đem tiền nhét vào trong tay cậu, nói với cậu: “Bác biết cháu không dễ dàng, Lư Hoằng cũng không dễ dàng gì, lên Đại học học phí không nhỏ, nhất định đừng vì chuyện tiền nong mà làm trễ nải tiền đồ.”

Tân Tử Trạc không có cách nào khác cự tuyệt, cậu thật sự rất cần tiền, vì vậy chỉ có thể lặp đi lặp lại lời cảm ơn.

Lương cũng đã cầm, Tân Tử Trạc cũng không thể không biết xấu hổ thỉnh thoảng mới động tay, bắt đầu mỗi ngày làm việc chăm chỉ. Cậu cũng không cảm thấy mệt mỏi, ôn thi giống như địa ngục còn chịu đựng được, bưng rửa chén đĩa gọi đồ ăn tính đâu tính là gì, huống chi còn có thể ở cùng một chỗ cả ngày với Lư Hoằng, cúi đầu một cái ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy đối phương, Tân Tử Trạc còn vô cùng vui vẻ.

Có một ngày trước lúc tan làm, chỉ còn lại hai người bọn họ với một đầu bếp, Tân Tử Trạc đi vào phòng nhân viên thay quần áo. Nói là phòng nhân viên, kỳ thật chỉ là một căn phòng nhỏ khoảng hai, ba mét vuông để chứa đồ, bên trong có một giá treo quần áo, túi xách của mọi người đều để trên mặt đất, chật chội vô cùng.

Một lát sau Lư Hoằng cũng tới, thấy trên cửa cắm chìa khoá, biết là Tân Tử Trạc còn ở bên trong, liền trực tiếp đẩy cửa tiến vào.

“Vất vả rồi, làm em cũng phải bận bịu theo.”

Trong phòng quá nhỏ, hai người bọn họ người vừa đi vào bên trong lập tức khoảng cách đặc biệt gần. Tân Tử Trạc nhìn khuôn mặt tươi cười của Lư Hoằng, nhịn không được liền lôi kéo người đặt vào trên cửa, nhiệt tình hôn.

“Cùng một chỗ với anh sao coi là bận bịu chứ.” Kết thúc nụ hôn, Tân Tử Trạc cười nói.

Lư Hoằng cũng có chút lưu luyến, tay treo ở trên cổ Tân Tử Trạc, anh càng ngày càng quý trọng thời gian được ở gần bên Tân Tử Trạc, anh vẫn có chút sợ hãi. Tân Tử Trạc sắp lên đại học rồi, đến lúc đó đối phương sẽ thấy trời đất rộng lớn hơn, quen biết nhiều người hơn, đợi đến bốn năm sau Tân Tử Trạc tốt nghiệp đại học bắt đầu đi công tác, tiếp xúc với những người mới hoàn toàn không cùng tầng lớp với mình, đến lúc đó liệu cậu còn có thể đối với mình nhiệt tình thế này nữa không?

Tân Tử Trạc không biết Lư Hoằng đang suy nghĩ gì, nhưng cánh tay anh đang treo trên cổ cổ vũ cậu tùy ý làm bậy, tay của cậu liền không tự chủ lần vào trong áo Lư Hoằng, ở trên thân thể gầy gò bắt đầu sờ mó vuốt ve.

“Còn mồ hôi mà…” Lư Hoằng nhịn không được nói.

“Mồ hôi thì có quan hệ gì.” Tân Tử Trạc cúi đầu xuống kề tai nói nhỏ với Lư Hoằng, cậu cũng không muốn làm ở đây. Chỉ là đã nhìn một ngày, ban ngày cậu cũng không dám ở trước mặt bà chủ với những người khác lộ ra quá nhiều tiếp xúc thân thể, lúc này có thể coi là không có ai, cậu liền nhịn không được muốn thân thân mật mật.

Đột nhiên cửa phía sau truyền đến tiếng vang “Tùng tùng”, Lư Hoằng sợ tới mức thân thể run lên, vội vàng đẩy Tân Tử Trạc ra.

Tân Tử Trạc sửng sốt một chút, lập tức hồi phục tinh thần nhanh chóng thay quần áo, mở cửa: “Lý sư phó, anh chờ một lát, anh trai em vẫn còn đang thay quần áo, xong ngay đây.” Nói xong cậu liền đi ra, để lại căn phòng một người cho Lư Hoằng.

“A, không vội.” Lý sư phó là con trai đầu bếp ở trong tiệm cơm, đã làm rất nhiều năm, cũng coi như quen biết hai người rất lâu rồi. Tán gẫu với Tân Tử Trạc trong chốc lát thì thấy Lư Hoằng đi ra.

“Vậy hai người đi trước đi, đợi lát nữa tôi đóng cửa sau, đi đường cẩn thận nhé.” Lý sư phó vẫy tay, chui vào trong phòng thay quần áo.

“Đi đường cẩn thận.”

Lư Hoằng với Tân Tử Trạc đổi một thân quần áo của mình, cả người nhẹ nhõm thoải mái. Buổi sáng bọn họ cùng nhau đạp xe đến đây, bây giờ lại cùng nhau đạp xe trở về.

An ninh trong nội thành cũng không tệ lắm, hơn nửa đêm trên đường không có mấy người, thỉnh thoảng có mấy người thong thả dắt chó đi dạo. Tân Tử Trạc đạp xe ở phía trước, mặt bị gió thổi, tâm tình cậu đặc biệt khoan khoái, thiếu chút nữa vui vẻ đến mức quên mất bản thân vẫn còn đang chờ kết quả thi.

Ở trong điều kiện vui vẻ thoải mái như vậy, một tháng trôi qua rất nhanh, cuối cùng đã có điểm thi.

Tân Tử Trạc tra cứu điểm thi của mình, không vượt xa bình thường, cũng không có sai sót, cậu thấy không chênh lệch lắm so với mình dự đoán lúc mới thi xong. Đối với việc điền nguyện vọng cậu không có quá nhiều áp lực, nhưng cũng vẫn suy nghĩ một lát. Toàn bộ quá trình Lư Hoằng vẫn yên lặng ở bên cạnh cậu, vô cùng khẩn trương mà nhìn cậu làm những việc này.

Cuối cùng Tân Tử Trạc vẫn điền tên mấy trường Đại học bản thân đã tương đối vừa ý từ đầu, cậu không lo không lên được đại học, nhưng không có mười phần tin tưởng bảo đảm mình có thể đậu vào trường lí tưởng nhất, đậu vào ngành mình thích nhất.

“Không có việc gì, nếu em không hài lòng sang năm chúng ta thi lại!” Lư Hoằng cực kì chân thành nói, “Em đừng áp lực, em đã thi rất tốt rồi.”

Tân Tử Trạc bật cười: “Em không có áp lực, tâm tình rất tốt mà. Cũng đừng nói thi lại gì đó, em không thể học lại một năm nữa được, cứ thử xem sao, có thể đậu trường nào thì vào trường đó.”

“Em đừng bận tâm chuyện tiền nong, anh sẽ lo được.” Lư Hoằng cũng biết nếu học lại một năm, Tống Mộng ở bên kia khẳng định sẽ không sẵn lòng bỏ tiền, như vậy gánh nặng tiền sinh hoạt lại tăng thêm một chút.

“Aii, anh mới là người nghĩ nhiều, sao cứ để ý tới chuyện này không thôi vậy?” Tân Tử Trạc vươn tay kéo Lư Hoằng ôm vào lòng, đôi khi cậu cảm thấy Lư Hoằng có hai trạng thái, trạng thái lúc ở nhà sẽ đặc biệt không chịu nghe lời khuyên giải, nói cái gì cũng không thông. Nhưng khi biến thành người yêu lại đặc biệt nghe lời, cậu nói cái gì thì chính là cái đó, khiến cho cậu cảm thấy dở khóc dở cười, nhưng cả hai đều làm cho cậu vô cùng yêu thích.

Quả nhiên, được Tân Tử Trạc dịu dàng ôm như vậy, Lư Hoằng không nói tiếp nữa, suy nghĩ một chút đành thỏa hiệp nói: “Vậy em cứ quyết định đi, em vui vẻ là được.”

Tân Tử Trạc hôn Lư Hoằng một cái.

“Nguyện vọng em đăng kí không phải ở đây, em nghĩ chúng ta nên suy nghĩ xem nên sắp xếp chuyện ngôi nhà thế nào.”

Lư Hoằng gật gật đầu: “Hay là… thử cho thuê đi, phòng này cũ quá rồi, sợ là bán không được?”

“Cũng một phần, điều kiện xung quanh nơi này không tốt, cũng không có thang máy, gia đình có người già trẻ nhỏ sẽ không thích mua loại nhà này, người trẻ tuổi cũng không vừa mắt.”

“Hơn nữa… Cái này dù sao cũng là do chú Tân ngày trước vất vả mua được, em giữ lại cũng là *như ý muốn.” Lư Hoằng đắn đo nói.

(như ý muốn: nhìn vật nhớ người, giống vật kỉ niệm)

Tân Tử Trạc cười cười: “Em không quá câu nệ chuyện này đâu, cha trên trời nếu có linh cũng sẽ không để việc này trong lòng.”

“Vậy nếu có thời gian chúng ta tới chỗ môi giới bất động sản hỏi một chút, cũng không hi vọng có thể cho thuê hay bán được bao nhiêu, thu được một phần thì là một phần.”

Chuyện này cứ quyết định như vậy.

Có lẽ là điều kiện căn nhà thật sự không tốt, sau khi đăng kí ở văn phòng môi giới, lác đác không có mấy người tới hỏi, Tân Tử Trạc với Lư Hoằng cũng không sốt ruột, dù sao còn hơn hai tháng nữa mới đi, cùng lắm thì lại giảm giá xuống chút nữa.

Đại khái là mỗi ngày hai người cùng đi cùng về, dậy sớm về muộn, làm việc tới mức quên luôn chuyện chính, rồi một ngày lúc vẫn còn đang ở trong tiệm cơm, Tân Tử Trạc nhận được một cú điện thoại, nói cậu có thư báo từ bưu điện, là thông báo trúng tuyển.

Tân Tử Trạc sững sờ đứng nguyên tại chỗ, một hồi lâu mới bất tri bất giác phản ứng: “Thông báo? Bây giờ đã đến rồi sao? Cháu… cháu phải ký đúng không… ?”

“Chưa, chiều mai chừng hai giờ sẽ chuyển đến, cậu phải tự ký.”

“À, à, vâng.”

“Cái gì? Thông báo? Thông báo trúng tuyển?” Lư Hoằng chờ Tân Tử Trạc cúp điện thoại xong lập tức sải bước xông tới, vội vàng hỏi.

Tân Tử Trạc gật đầu: “Chiều mai tầm hai giờ sẽ đến, chắc ngày mai em không thể đi làm rồi.”

Bà chủ lúc này không ở trong quán cơm. Lư Hoằng lập tức lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho bà, không chỉ giúp Tân Tử Trạc xin nghỉ, chính anh cũng định bụng buổi trưa sẽ về nhà cùng Tân Tử Trạc đợi thư thông báo.

Lư Hoằng hy vọng, mỗi thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời Tân Tử Trạc đều sẽ có mình tham dự.

(=´▽`=) (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ╮(╯3╰)╭(´;ω;`)(╬ ̄皿 ̄)凸\( •̀ω•́ )/(º﹃º )(๑≖▽≖๑) ╮ (╯-╰") ╭(๑•́ ₃ •̀๑)ԅ(¯﹃¯ԅ) ( ̄▽ ̄) (。•ˇ‸ˇ•。) (〃▽〃) ╮(╯▽╰)╭ (๑`^´๑) (⚈﹃⚈)o ٩(^‿^)۶ ( ~‾▿‾)~ (╯‵□′)╯ ಥ_ಥ (´・益・`*) (凸ಠ益ಠ)凸 (╬ Ò﹏Ó) ლ(´ڡ`ლ)(づ ̄3 ̄)づ❤\(≧▽≦)/ ٩(//̀Д/́/)۶ (っ´▽`)っ ┐( ̄∀ ̄)┌) (ノಥ益ಥ)ノ (o´▽`o) ٩(◕‿◕。)۶ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)(,,•﹏•,,) (*´∇`*) Σ( ° △ °|||) (⊙o⊙) ≧ω≦ _(:з」∠)_

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.