[Hồn phi yên diệt] Chương 4-5-6

Chương 4

Edit by An Nhiên

Bàn tay nam nhân dính đầy chất lỏng sền sệt, tùy tiện nhặt lên một kiện y phục lau qua loa rồi ném sang một bên, đẩy Mạc Thanh nằm lên giường. Mạc Thanh chưa tỉnh hồn, trong lòng tính toán sơ qua, vừa rồi bị vuốt ra ước chừng mất khoảng hai mươi phút, thời gian còn lại không nhiều lắm.

Nam nhân thuận tay cởi chiếc áo còn sót lại của hắn, đột nhiên thay đổi thái độ, cúi đầu xuống hôn hắn, động tác ôn nhu hơn rất nhiều, thậm chí không hề có động tác dư thừa.

Màn giường che kín hai người đến một khe nhỏ cũng không để lại, Mạc Thanh không thấy cảnh vật bên ngoài gian phòng, nhưng dưới ánh nến mông lung, loáng thoáng có thể trông thấy dung mạo thượng đẳng của nam nhân.

Y mắt phượng mày dài, môi lạnh như băng, tuy rằng tình huống lúc này đang cực kì hỗn loạn, hơn nữa ánh nến mịt mùng không thể nhìn rõ, thế nhưng lại là tướng mạo công tử thế gia, chỉ là trong con ngươi lộ ra một dòng sát khí lạnh lẽo, làm cho lòng người mơ hồ sinh ra cảm giác e ngại.

Trong lúc mơ hồ, bên ngoài màn giường có tiếng người nói xa xa: “Khởi bẩm tướng quân, Chu công công cả đêm phái tiểu thái giám báo lại, có chuyện khẩn cấp quan trọng muốn bẩm báo.”

Nam nhân được người gọi là ‘Tướng quân’ khẽ ngẩng đầu, hướng về bên ngoài hỏi: “Chuyện gì?”

“Chuyện Minh phi hạ chú yểm Hoàng Thượng bị bại lộ, Hoàng Thượng ban cho Minh phi rượu độc.”

Nam nhân mặt không đổi sắc phân phó: “Đã biết, nói Chu công công yên lặng theo dõi kỳ biến.”

Vừa dứt lời, hắn lại cúi đầu xuống tiếp tục hôn Mạc Thanh, phảng phất giống như đây mới là việc quan trọng nhất. Thời gian dần dần trôi qua, nam nhân hôn hôn tựa hồ có điểm kích động, giọng nói mang ý giễu cợt hỏi: “Lại đang muốn đi đâu?”

Mạc Thanh bị tay hắn giống như kìm sắt siết đến đau, lại không dám trả lời lung tung, chỉ không nói tiếng nào nhìn hắn.

Sắc mặt nam nhân khó coi như rơi xuống hầm băng, cởi tiết khố ném qua một bên, lật người Mạc Thanh lại, kéo hai chân vô lực màu rám nắng của hắn nắng ra.

Mạc Thanh thường xuyên vận động, dáng người với màu da đều là thượng đẳng, mơ hồ có thể thấy được từng phần cơ bắp, vô cùng co dãn. Lúc này sắc mặt hắn trắng bệch, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, nơi riêng tư của hai người liền dán chung một chỗ.

Mạc Thanh cảm thấy sắp xảy ra chuyện, căn bản tâm lý vẫn chưa chuẩn bị xong, hốt hoảng mắng: “Ngươi muốn làm gì?”

Đúng lúc đó, cảm giác thân thể *hư phù rốt cuộc truyền đến, Mạc Thanh gấp đến mức hai má đỏ lên, giãy giụa muốn thối lui. Sắc mặt năm nhân tái đi, gắt gao khóa chặt eo hắn: “Đi đâu?”

“Không liên quan đến ngươi!”

Nam nhân lạnh lùng nhìn hắn, thân thể đột ngột hạ xuống, vật kia không nghiêng lệch thúc trên lỗ nhỏ Mạc Thanh.

Mạc Thanh cuống cuồng kêu lên: “Vô liêm sỉ!”

Mạc Thanh chưa bôi trơn, lại liều chết vặn vẹo eo không để cho nam nhân thực hiện được, một lát đương nhiên đỉnh không vào. Nam nhân càng thêm nổi giận, tiện tay nhặt hai sợi dây buộc tóc bên giường, dùng lực tách hai chân Mạc Thanh ra, dùng một sợi dây lưng buộc một chân vào cột giường.

Mạc Thanh gấp gáp cả người đều là mồ hôi, một giây lúc này dài như cả năm, cuống quít nói: “Ngươi đừng thượng ta!”

Nam nhân cười lạnh: “Ta thượng bất tử ngươi.”

Mắt thấy hắn cầm một lọ tinh dầu cạnh giường xoa lên tiểu huyệt, Mạc Thanh gấp đến độ muốn khóc, mắng to “Thao tổ tông nhà ngươi” “Khốn kiếp” “Đáng chết”.

Nam nhân bị hắn phát giận nở nụ cười, không nói một lời cúi đầu thẳng lưng. Mạc Thanh chửi rủa càng thêm thô tục khó nghe, nhưng lại giống như đụng phải tảng đá, không có tác dụng gì.

Đang lúc không còn chút hi vọng nào, đột nhiên trước mắt Mạc Thanh biến đen. Trong nháy mắt, ý thức của hắn biến mất, lại rơi vào trong hư vô khôn cùng.

(hư phù: trôi nổi không chân thực)

***

Chương 5

Một đêm không ngủ, sáng sớm lên lớp Mạc Thanh đương nhiên buồn ngủ không mở nổi mắt. Phương Diệp đã sớm quen bộ dạng hắn lúc nào cũng uể oải không có sức sống như bây giờ, thuận miệng nói: “Nếu buồn ngủ quá thì xin nghỉ đi, cậu thế này thì còn học hành gì?”

Mạc Thanh buồn bực nói: “Môn này điểm chuyên cần chiếm 20% tổng điểm, tớ thi thì khẳng định là không được rồi, nếu không đi học thì chẳng phải là điểm 0 luôn à?”

Phương Diệp quay bút khẽ nói: “Ừm, nếu không phải cậu học trường thể thao thì chắc cũng chẳng lên được đại học đâu. Chưa thấy ai luyện đao múa thương thì hăng hái như vậy, thế mà vừa đụng đến sách đã muốn ngủ rồi. Lát nữa đi ăn không?”

Mạc Thanh đột nhiên ngẩng đầu lên mơ hồ nói: “Cậu nói gì?”

Phương Diệp sửng sốt một chút: “Lát nữa đi ăn chung không?”

Mạc Thanh buồn bực nhìn gã. Hắn là đang nói đến câu trước đó, “Chưa thấy ai luyện đao múa thương hăng hái như vậy, thế mà vừa đụng đến sách đã muốn ngủ rồi.” Những lời này nghe có chút quen tai, dường như đã từng có người nói qua như vậy.

Phương Diệp lại chỉ vào cánh tay hắn nói nhỏ: “Có chuyện suýt quên nói với cậu, ký hiệu này có chút manh mối rồi, lão sư dạy em gái tớ tra ra được một ít tư liệu, chỉ có điều muốn gặp cậu một lần, muốn tận mắt nhìn ký hiệu trên cánh tay cậu.”

“Thật ư?”

“Em tớ nói có một quyển cổ thư có ghi chép liên quan, tên là《 Minh Phong cư sĩ tạp ký 》. Nhưng lão sư của con bé chưa dám khẳng định, muốn tận mắt nhìn xem có phải là hình xăm hay không——tóm lại chính là muốn xem ký hiệu này của cậu có phải là đồ giả hay không.” Phương Diệp nói xong lại có chút tò mò, “Dạo gần đây cậu biểu hiện kì lạ như thế, hay là ký hiệu này có liên quan?”

Thật sự là một lời khó nói hết.

Xuyên qua ngắt quãng, nằm mơ thì còn có thể tiếp nhận, chuyện Mạc Thanh chịu không nổi là cùng nam nhân kia dây dưa không rõ.

Mấy ngày nay vừa nghĩ tới y trong lòng hắn liền rối rắm, không hiểu vì sao lại có chút cảm xúc mơ hồ không giải thích được, vừa sợ hãi vừa khó chịu. Động một chút là muốn thượng hắn, một chút quá trình tiền diễn cũng không có, ngang ngược lại độc tài, loại người gì đây hả?

Phương Diệp nhíu mày nói: “Có chuyện thì nhớ phải nói, đừng có cái gì cũng kìm nén, chết cũng không biết chết như thế nào.”

Mạc Thanh đập vai gã: “Tớ biết mà.”

“Em tớ nói giáo sư Tề thường thường buổi chiều sẽ có thời gian trống, hai người có thể đi gặp xem sao.”

“Được.”

Sau cơm trưa, Mạc Thanh một mình đi đến tòa nhà khoa Lịch sử, vào trong thang máy đi thẳng lên tầng sáu.

Cửa thang máy mở, một dãy phòng làm việc hiện đại gọn gàng hiện ra, sạch sẽ vô trần, hành lang trên tường lại treo danh ngôn, tranh vẽ những nhân vật Thánh hiền thời xưa, cổ kim đan xen, có loại cảm giác thời gian giao thoa kỳ diệu. Mạc Thanh đi qua từng cái, đến trước phòng làm việc tên “Giáo sư Tề Thiên Dương ” thì dừng lại, khẽ gõ cửa.

Chương 6

Lão sư đã gần bảy mươi tuổi, đỉnh đầu vài luống tóc bạc, gương mặt gầy, kính lão đeo trên sống mũi, cả người tản ra mùi thơm của sách. Gian phòng của ông chỉ khoảng mười mét vuông, nhưng trên tường treo vài bức thư họa sơn thủy, phong vị cổ xưa, tràn ngập hấp dẫn, khiến cho cả thể xác và tinh thần đều thư thái dễ chịu.

Mạc Thanh lễ độ kính cẩn đứng ở cửa ra vào: “Con chào thầy.”

Lão sư kéo kính xuống: “Cậu là?”

Mạc Thanh kéo tay áo lên, để lộ ra ấn ký màu đen trên cánh tay: ” Thưa thầy, con đến muốn hỏi về《 Minh Phong cư sĩ tạp ký 》, trên người con mọc lên ký hiệu này.”

Nói mọc lên, thật sự là không oan chút nào. Thứ này chính là mọc ra.

Sắc mặt lão sư hơi đổi, vội vàng buông quyển sách trên tay xuống: “Qua đây cho tôi nhìn một chút.”

Mạc Thanh ngồi xuống trước bàn làm việc của lão sư, đặt cánh tay lên bàn, không dám nói lung tung. Lão sư lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc kính lúp bội số lớn, ở chỗ ký hiệu ba centimet kia trên chậm rề rề di động, lẩm bẩm nói: “Chính là nó, hoa văn này thật sự là hoàn mỹ, liệu có đổi màu không nhỉ?”

“Chưa từng đổi màu ạ.”

Lão sư “Ừm” một tiếng.

Mạc Thanh hỏi: “Thầy nghĩ sao ạ?”

Lão sư cười vui mừng, lộ ra hàm răng trắng chỉnh tề: “Có vẻ như thật sự không phải là hình xăm.”

Nói xong, ông lấy từ trong ngăn kéo ra một tờ giấy photo: “Tôi in một đoạn trong《 Minh Phong cư sĩ tạp ký 》cho cậu rồi đây, tự cậu nhìn xem.”

Mạc Thanh vội vàng nói cảm ơn, lễ phép cẩn thận kéo tờ giấy photo về phía mình, rồi lại vò đầu nhăn mày.

“Làm sao vậy?”

Mạc Thanh cười cười chỉ vào ký hiệu trên tờ giấy: “Dạ thưa thầy, ký hiệu này là ở trên tay con, con có nhận ra. Nhưng mà những đoạn khác đều là cổ văn, con xem hoàn toàn không hiểu, thầy giải thích cho con một chút được không ạ?”

Lão sư cười nói: “Cái này đều là cổ văn trình độ cấp ba.”

Mạc Thanh xấu hổ cười: “Con cảm ơn thầy.”

Lão sư đẩy đẩy kính trên sống mũi: “Thời Tây Hán khi Vương Mãng soán vị thành lập triều Tân, đã từng âm thầm hãm hại con cháu Lưu gia gần như không còn. Về sau Lưu Huyền thành lập Huyền Hán, xưng là Canh Thủy Đế, dẫn đầu quân Lục Lâm đánh vào Trường An, Vương Mãng bị giết, Tân triều diệt vong. Canh Thủy đế tại vị chỉ được hai năm đã bị Lưu Tú giết thành lập Đông Hán. Đoạn lịch sử này được dạy ở trung học, chắc là biết chứ?”

“Có ấn tượng ạ.”

Lão sư nheo mắt lại nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên bàn: “Thân phận của Minh Phong cư sĩ này đã không thể khảo cứu, song không biết hắn nghe được tin tức từ chỗ nào, ghi lại sự tình không cách nào kiểm chứng như vậy. Nghe nói trước lúc Lưu Tú tiến vào Trường An, Canh Thủy Đế có điểm không thích hợp, trên thân thể sinh ra một ký hiệu hoa văn như thế này, bị thái giám trong cung ghi chép lại. Về sau phù hiệu hoa văn kia từ màu đen dần dần biến thành màu đỏ, Canh Thủy Đế luôn cảm thấy thân thể đau đớn khó nhịn, từ đó không thể xử lý chính sự, cuối cùng chính là chết dưới tay Lưu Tú.”

Cả người Mạc Thanh rơi vào trạng thái khiếp sợ: “Điều này đại biểu cho điều gì thưa thầy?”

“Các nhà sử học từ trước đến nay đều đánh giá Canh Thủy Đế rất thấp, chìm đắm trong tửu sắc, đến nỗi *chúng bạn xa lánh (mọi người phản đối, cô lập). Nếu như chuyện ký hiệu này là thật, vậy lịch sử thời đó cũng chưa chắc đã như trong sử sách ghi chép…” Lão sư cảm khái nói, “Tôi vẫn cho là đây chỉ là truyền thuyết không thể khảo chứng, không thể ngờ đời này của tôi vậy mà lại có thể gặp được ký hiệu giống y như đúc. Chỉ có điều ý tứ của nó trong chuyện này tôi lại không rõ lắm…”

Trong đầu Mạc Thanh ong ong, khẽ nói: “Không lẽ ký hiệu này là một chú ngữ?”

Lão sư khẽ nhíu mày, không nhịn được hiện ra một tia lo lắng: “Từ trước đến nay tôi không tin mấy thứ chú ngữ thần ma các loại, chỉ có điều vấn đề này hình như có điểm kì quái. Nếu như ký hiệu này của cậu biến thành màu đỏ, vậy thì nhất định phải thật cẩn thận.”

Mạc Thanh rũ mắt gật đầu nói: “Đa tạ lão sư, ít nhất bây giờ lịch sử triều đại đó chắc đã có chút manh mối. Con đi tra chút chuyện năm đó xem sao.”

Lão sư vuốt cằm nói: “Nếu có gì không hiểu không biết thì cậu cứ tới hỏi tôi.”

“Con cảm ơn thầy!”

Mạc Thanh nói xong đi ra, ba ngày kế tiếp đó, hắn ngoại trừ việc tập luyện và sinh hoạt phải làm, thời gian còn lại tất cả đều vùi ở trong thư viện.

Hết chương 6.

Mò tư liệu trên google đọc mấy cái lịch sử thời Vương Mãng cũng hay lắm =))

7 thoughts on “[Hồn phi yên diệt] Chương 4-5-6

  1. he he mong chương mới, mà chúc mừng nàng đã hoàn truyện huynh trưởng nha, tui chỉ theo dõi truyện này và mỹ nam ko nghe lời chiếm lấy thôi, nếu khi nào hứng thú tui sẽ coi huynh trưởng, mà truyện nhà bạn toàn truyện hay ko hà, tui thích lắm, cảm ơn đã dịch nha

    Like

(=´▽`=) (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ╮(╯3╰)╭(´;ω;`)(╬ ̄皿 ̄)凸\( •̀ω•́ )/(º﹃º )(๑≖▽≖๑) ╮ (╯-╰") ╭(๑•́ ₃ •̀๑)ԅ(¯﹃¯ԅ) ( ̄▽ ̄) (。•ˇ‸ˇ•。) (〃▽〃) ╮(╯▽╰)╭ (๑`^´๑) (⚈﹃⚈)o ٩(^‿^)۶ ( ~‾▿‾)~ (╯‵□′)╯ ಥ_ಥ (´・益・`*) (凸ಠ益ಠ)凸 (╬ Ò﹏Ó) ლ(´ڡ`ლ)(づ ̄3 ̄)づ❤\(≧▽≦)/ ٩(//̀Д/́/)۶ (っ´▽`)っ ┐( ̄∀ ̄)┌) (ノಥ益ಥ)ノ (o´▽`o) ٩(◕‿◕。)۶ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)(,,•﹏•,,) (*´∇`*) Σ( ° △ °|||) (⊙o⊙) ≧ω≦ _(:з」∠)_

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.