[Hồn phi yên diệt] Chương 19-20

Chương 19

Edit by An Nhiên

Trên núi cỏ khô xen lẫn tuyết trắng chưa tan, ngẩng đầu lên là sương mù mịt mờ màu xám, một nhóm hai mươi mấy người cưỡi ngựa chậm rãi đi trong núi.

Hai người địa phương ở thôn trang phụ cận đi phía trước dẫn đường.

Một người trong đó nói: “Tướng quân, nơi đây nhìn ra xa đều là cỏ hoang, tầm nhìn rộng, trèo qua ngọn núi này chính là nơi bọn ta thường xuyên đi săn đốn củi, rừng có nhiều loại cây hỗn tạp.”

Hạ Chương đi phía trước chỉ chỉ: “Nghe nói nơi này có một dòng suối, tiếp tục tiến lên phía trước đi.”

Phong Dương vẫn như trước một thân bạch y, cưỡi ngựa đi bên cạnh Hạ Chương, đi tới đi lui đột nhiên nói: “Mùa đông khô hanh, dễ xảy ra hoả hoạn nhất. Hạ tướng quân, đến lúc đó một mồi lửa đốt ngọn núi này đi cũng chưa hẳn là không thể, để xem bọn chúng chạy thoát kiểu gì.”

Những lời này vừa ra khỏi miệng, gần như tất cả mọi người đều sửng sốt, hai người dẫn đường đi trước cũng ngừng cước bộ.

Lạc Khiêm thầm nghĩ người này thật đúng là ra tay tàn nhẫn, vì một nghìn người quân Lục Lâm kia mà đốt cháy cả vùng sơn dã, chưa nói đến thú vật cỏ cây khắp núi, thôn dân xung quanh lên núi kiếm ăn thì phạm phải tội gì đâu? Đại hỏa lan tràn, ắt sẽ tổn thương đến người vô tội, khiến người không liên can gì không cẩn thận chết cháy thì phải làm sao đây?

Trong lòng Hạ Chương lửa giận ngút trời, hận không thể đâm tên Phong Dương chỉ biết việc xấu này ra một lỗ thủng. Nhưng cho dù ông tức giận đến nói không nên lời, thế nhưng vẫn phải e ngại thân phận người này, một chút thần sắc ngoài mặt cũng không thể lộ. Một tướng lĩnh khác nhìn ra được, nhanh chóng mở miệng: “Phong học sĩ, việc này không bằng đợi quay về quân doanh rồi bàn bạc lại.”

Lạc Khiêm có chút thương xót nhìn hai thôn dân dẫn đường.

Hai người này đã biết ý đồ đại quân Hoàng Triều, cũng biết việc Phong Dương có ý định đốt núi, Hạ Chương để không đánh rắn động cỏ, tất sẽ phải giam hai người này lại một hồi, chẳng qua là không biết có bị diệt khẩu hay không.

Vượt qua đỉnh núi thoai thoải trước mắt, dần tiến vào trong rừng sâu, tiếng nước suối chảy róc rách.

Lạc Khiêm đi ở đội quân phía trước, vốn là quan sát cảnh sắc địa hình bốn phía xung quanh, rồi lại càng nhìn người dẫn đường cưỡi ngựa bên cạnh càng cảm thấy kỳ quái.

Hắn lập tức quay lại đụng đụng cánh tay Hạ Diễn, nhỏ giọng nói: “Đang đại hàn mà sao người dẫn đường phía trước kia trên trán lại chảy lấm tấm mồ hôi?”

Trong lòng Hạ Diễn sớm đã lo lắng địa hình nơi đây dễ có mai phục giấu người, nghe vậy lập tức sắc mặt xanh mét, phóng ngựa tiến lên kéo cổ áo một người trong đó, trực tiếp nhìn chằm chằm vào mắt gã: “Ngươi khẩn trương chảy mồ hôi cái gì?”

“Ta, ta ta…” Người nọ lắp bắp nói không thành lời, đột nhiên khàn giọng quát to, “Các vị anh hùng Lục Lâm dự liệu không sai, đại quân Hoàng Triều thật sự muốn phóng hỏa đốt núi, mau mau giết bọn chúng!”

Trong rừng rậm vài tiếng “Vút vút”, hơn mười mũi tên nhọn trong nháy mắt rời dây cung phóng đến!

Hạ Chương vung tay chém xuống, lập tức giải quyết xong một tên dẫn đường, xa xa đã có không biết bao nhiêu bóng người nhảy ra từ cây trong rừng, nhìn không rõ. Ông phẫn nộ gào: “Nơi này có quân Lục Lâm, rút lui!”

Lạc Khiêm luyện võ chín năm vẫn chưa từng trải qua tình cảnh đao thật thương thật này, mũi tên mang theo tiếng gió lao qua bên người, chiến mã hí ngã xuống đất, trong lúc nhất thời tình huống hỗn loạn khiến hắn cảm giác như đang nằm mơ.

Đột nhiên trước mắt loáng lên, âm thanh kim loại va chạm “Keng” một tiếng, Lạc Khiêm cúi đầu nhìn, là Hạ Diễn dùng trường kiếm vì hắn chặn lại một mũi tên bay tới.

Lạc Khiêm không kịp xấu hổ, lúc này mới ép buộc bản thân trấn định lại, cắn răng nói: “Công tử, chúng ta đi!”

Định thần nhìn lại, mấy con tuấn mã hoảng sợ bị thương, xung quanh Lạc Khiêm lập tức có hai ba tướng lĩnh ngã xuống. Còn lại hơn hai mươi người không kịp nghĩ nhiều, dựa theo con đường ban đầu lao trở về.

Sau lưng mũi tên không ngừng bay tới, khí thế bức người.

Một nhóm người không bao lâu bị quân Lục Lâm đuổi tới tách ra.

Hạ Chương là chủ tướng đại quân, thị vệ bên người chiếm phần đông, bất đắc dĩ được người che chở phóng tới một con đường. Đầy mặt ông sốt ruột tức giận, chỉ vào Lạc Khiêm hô lớn: “Bảo hộ công tử xông ra, nếu có chuyện gì ta sẽ hỏi tội ngươi!”

“Vâng, tướng quân!” Lạc Khiêm che chở Hạ Diễn lao qua một lối nhỏ khác, thuận tay đánh rớt một mũi tên bay tới, thúc ngựa hô to.

Bảo hộ bên người Hạ Diễn ngoại trừ Lạc Khiêm còn có hai thị vệ của Hạ Chương và Phong Dương. Lúc này Phong Dương không còn bình tĩnh như mấy ngày qua, sắc mặt xanh mét trắng bệch, bạch y thấm máu, nắm thật chặt trường kiếm trong tay.

Trong lúc đó, hắn kéo cương ngựa dừng lại tại một ngã ba, tay trái lấy ra một khay ngọc, tay phải lấy ra ba đồng tiền ném lên.

Mấy người Hạ Diễn bất đắc dĩ dừng lại.

Lạc Khiêm trong lòng gấp muốn chết, gào: “Phong học sĩ, ngươi đang làm gì thế?”

Hiện tại lâm vào tình cảnh này rồi mà vẫn còn xem bói?

Phong Dương không đáp lời, tay phải lặp đi lặp lại tung đồng tiền sáu lần ở trong khay ngọc, thu hồi khay ngọc về, lại đột nhiên đi về phía một con đường mòn quanh co.

Lạc Khiêm bình thường giỏi nhất là nhớ đường, hét lớn: “Phong học sĩ, đó không phải đường trở về!”

Phong Dương lại chẳng mảy may để ý tới hắn.

Hạ Diễn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào quân Lục Lâm đang đuổi theo, lấy cung tên sau lưng nắm trong tay kéo căng lên: “Hiện giờ chạy cũng không kịp nữa, ngươi đi truy Phong Dương trở về, chúng ta trước tiên ngăn cản một hồi.”

Lạc Khiêm lòng như lửa đốt, thầm nghĩ quản cái tên chỉ biết chuyện xấu kia làm gì chứ, cả giận nói: “Công tử, ta phải bảo hộ ngươi!”

Hạ Diễn hít sâu một hơi: “Lần này hắn đến đây đốc quân tất có mục đích, nếu hắn chết hay không đạt được mục đích, chúng ta đều không sống được.”

Dứt lời, tên rời khỏi cung.

Xa xa một trong mười mấy người đuổi theo kêu thảm một tiếng, lập tức ngã xuống đất.

Lạc Khiêm biết rõ Hạ Diễn nói có đạo lý, nhíu lông mày lại hung hăng kẹp lấy tuấn mã, thúc ngựa chạy theo hướng Phong Dương đã đi: “Công tử cẩn thận! Ta sẽ lập tức trở lại!”

—–

            Chương 20

Đuổi dọc theo con đường nhỏ, không bao lâu Lạc Khiêm đã nghe thấy tiếng kiếm leng keng va chạm.

Một bóng trắng đang cùng một nam nhân thân mặc y phục màu đen đánh nhau không ngừng.

Nam nhân kia thân hình cao lớn, khuôn mặt tuấn tú, nhìn chiêu thức hình như là có tập võ, chỉ tiếc trên lưng cắm một mũi tên, tựa hồ vừa mới bị trọng thương, bởi vậy ngay cả Phong Dương nửa đời không quen kiếm pháp cũng có phần đánh không lại.

Lạc Khiêm cách hắn bốn mươi năm mươi bước, đang muốn xông lên hỗ trợ, trong rừng lại đột nhiên truyền tới tiếng một hán tử thô kệch kêu to: “Chậm đã!”

Một đạo kình phong lập tức lao về phía mặt Lạc Khiêm!

Tay phải Lạc Khiêm rút kiếm chắn lại, không thể ngờ kình phong kia lực đánh quá mạnh, lòng bàn tay lập tức bị chấn động đau nhức. Quay đầu nhìn lại, hán tử cao lớn thô kệch cưỡi ngựa tiến đến, dáng người so với Lạc Khiêm phải lớn hơn năm phần, từ trên cao nhìn xuống.

Hóa ra là một tên *đại ngưu!

(sức lực cực lớn, rất khỏe)

Hán tử kia trong tay cầm một thanh trường đao, điên cuồng đâm về phía Lạc Khiêm.

Lạc Khiêm đi theo Hạ Diễn cùng luyện kiếm, chiêu thức vẫn luôn*xuất thần nhập hóa, nào đã gặp qua loại động tác quơ quào lung tung này, chỉ dùng thể lực đối kháng với hắn hay sao?

(Xuất thần nhập hóa: hình dung tài nghệ cao siêu đạt đến cảnh giới tuyệt diệu)

Trong lúc nhất thời mịt mờ lại bị gã đánh cho có phần không chống đỡ được.

Chiêu thức của hán tử kia rõ ràng trăm ngàn chỗ hở, hết lần này tới lần khác rất dễ bị phá vỡ, Lạc Khiêm mỗi lần nâng kiếm lên đối mặt với gã đều có thể khiến gã toàn bộ cổ tay đều đau, ngay cả kiếm cũng nắm không chắc.

Lạc Khiêm trong lòng kêu khổ thấu trời, thầm nghĩ người này sao lại chẳng dựa theo quy củ gì đến đây thế này?

Trường đao của hán tử dừng lại trên không trung, đột nhiên mang theo tiếng gió trước giờ chưa từng xuất hiện vung về phía cổ hắn.

Người này muốn chém đầu hắn!

Trong lòng Lạc Khiêm biết không ổn, nếu vung kiếm ngăn cản kình đạo này sợ là sẽ bị trường đao chấn động làm nứt gãy xương cổ tay. Chung quy hắn cũng theo Hạ Diễn luyện bốn năm năm, binh pháp cũng bị ép đọc không ít, thời khắc nguy cấp nhất vậy mà bình tĩnh lại.

Người dùng sức mạnh, thân pháp không nhanh, tất có sơ hở.

Cả người hắn đổ về phía trước, gắt gao nằm sấp ở trên lưng ngựa, đáng tiếc cuối cùng vẫn chậm một chút, bên tai phải tiếng gió vụt qua, lập tức có chút đau đớn, hình như vành tai bị gọt một lớp da.

Hán tử gào to rung trời, đáng tiếc lực vung quá mạnh nên không thể lập tức ra chiêu, cả người đều lệch đi. Lạc Khiêm ngắm chuẩn khe hở này, đạp lưng ngựa lộn người một vòng, trường kiếm thẳng tắp đâm về phía tim hán tử kia.

Hán tử kia giận dữ nghiêng người, lập tức muốn né qua, rồi lại vung trường đao muốn chém hắn.

Nhưng tại thời khắc khẩn cấp gã không phát hiện ra đây chỉ là hư chiêu của Lạc Khiêm, tay phải Lạc Khiêm lộn một cái, trường kiếm trong tay lập tức thay đổi phương hướng, dụng hết toàn lực đâm về phía cổ họng hán tử.

“Phập” một tiếng, thân thể hán tử cao lớn rơi khỏi ngựa, đổ trên mặt đất.

Lạc Khiêm thở hồng hộc, không kịp cẩn thận xem xét hán tử kia đã chết hay chưa, lao về phía Phong Dương xa xa.

Nam tử áo đen vốn trọng thương giờ phút này đã thua, khóe miệng mang theo máu ngã trên mặt đất.

Phong Dương cầm trường kiếm trong tay, muốn từ trên xuống kết liễu tính mạng hắn.

Đúng lúc này trong rừng bỗng nhiên một người lao ra, mỗi tay đều cầm một chiếc chùy sắt bổ về phía Phong Dương, lập tức đánh rơi kiếm của hắn xuống đất.

Nam tử áo đen vội vàng giãy giụa đứng dậy, bước chân lảo đảo.

Hán tử cầm chùy sắt kêu to: “Lưu Tú huynh đệ ngươi mau mau đi chữa thương! Ở đây có ta chống đỡ!”

Nói xong liền một bộ tư thế lôi kéo, song chùy sinh gió đấu với Phong Dương.

Phong Dương gấp muốn chết, lạnh lùng nói: “Lưu Tú đúng không? Có gan ngươi đứng lại!”

Nam tử được gọi là Lưu Tú kia lật người lên lưng ngựa, chùi máu trên khóe miệng hét lớn: “Huynh đệ cẩn thận!” Nói xong đạp một cái thật mạnh lên mông ngựa, con ngựa lập tức giống như nổi điên lao đi.

Lúc này Lạc Khiêm vẫn cách bọn họ một đoạn, cho dù có đuổi theo nam tử tên Lưu Tú kia thì cũng không kịp, trong nội tâm lại nhớ rõ lời Hạ Diễn nói bảo hộ Phong Dương quan trọng hơn, vì vậy xông lên phía trước cùng Phong Dương từ hai mặt tấn công hán tử cầm chùy sắt kia.

Phong Dương gấp muốn chết: “Ngươi mau truy sát tên Lưu Tú kia!”

Lạc Khiêm cảm thấy không thể hiểu nổi, thầm nghĩ Phong Dương này sao lại là loại tính cách này, đến mạng của mình cũng sắp không giữ được mà còn muốn giết Lưu Tú?

Nam nhân cầm song chùy kia khí lực không bằng đại ngưu lúc nãy, thân pháp so với Hạ Diễn lại kém quá nhiều, thế nhưng so với Phong Dương vẫn có phần tốt hơn. Lạc Khiêm không muốn tiếp tục tốn thời gian, phi thân đâm ra một kiếm, đâm thẳng cổ họng nam nhân.

Một kiếm này vốn là một kích chính giữa, chẳng ngờ xuất ra rồi lại có chút sai lầm.

Nam nhân kia dưới tình thế cấp bách tránh né không kịp, túm cổ tay Phong Dương kéo qua, đao kiếm không có mắt, chỉ nghe Phong Dương thê lương hét lên một tiếng, nam nhân cầm chùy cũng theo đó ngã xuống

Hóa ra kiếm của Lạc Khiêm thế nhưng đã xuyên thấu cánh tay Phong Dương.

Sau đó lực xuất không giảm, kiếm vẫn đâm vào cổ họng nam nhân kia.

Lạc Khiêm từ từ rút thanh kiếm ra khỏi cánh tay Phong Dương, thấp giọng nói: “Thật xin lỗi.”

Hắn vốn không muốn tổn thương Phong Dương, nhưng trong lúc giao đấu nào có thể chú ý quá nhiều, việc đã đến nước này cũng chẳng còn cách nào nữa.

Hắn cúi đầu xem thương thế của Phong Dương, dường như không thương tổn đến gân cốt, có lẽ tĩnh dưỡng một thời gian là được, bèn lôi kéo Phong Dương nói: “Phong học sĩ lên ngựa đi trước đi!”

Sắc mặt Phong Dương thế nhưng lại có điểm trắng bệch khác thường, ngơ ngẩn nắm cánh tay phải của mình không ngừng chảy máu, giống như mất hồn thì thào tự nói: “Tại sao có thể như vậy? Vì sao lại như vậy…”

Lạc Khiêm không biết hắn ở đây xoắn xuýt cái gì, sốt ruột tức giận, nghiến răng dùng kiếm chỉ vào hắn nói: “Phong học sĩ mau lên ngựa rời khỏi nơi đây! Ta còn phải đi cứu công tử nhà ta!”

Phong Dương chậm rãi quay đầu lại, ngực phập phồng không biết đang suy nghĩ gì, trong ánh mắt tựa hồ lộ ra một tia sợ hãi, rốt cuộc không nói lời nào lên ngựa.

Hai người đi dọc theo đường cũ trở lại ngã ba, thấy Hạ Diễn xa xa sớm đã xuống ngựa, đang cùng ba tên lính Lục Lâm *dục huyết phấn chiến. Trong rừng mùi máu tươi dày đặc, xác người ngổn ngang đổ trên mặt đất, mọi người đều đã chết, chỉ còn lại bốn người bọn họ.

(Dục huyết phấn chiến: toàn thân đẫm máu vẫn ra sức giao chiến, ngoan cường liều chết)

Lạc Khiêm gấp đến độ giống như lửa thiêu, hung hăng vỗ mông ngựa Phong Dương: “Ngươi đi trước!”

Phong Dương vốn ghét nhất bị người sai sử, bây giờ lại một câu cũng không nói, cúi đầu thúc ngựa rời đi.

Lạc Khiêm nhanh chóng kéo cương ngựa phóng về phía Hạ Diễn.

Hạ Diễn toàn thân là máu, thân pháp so với mọi khi đã có chút hỗn loạn, khí lực cũng sắp không chống đỡ được nữa. Ngựa Lạc Khiêm vừa rồi trúng tên bị thương, hiện giờ cũng đã đến cực hạn, càng chạy càng chậm.

Lạc Khiêm gấp đến độ không chịu nổi, lật mình xuống ngựa chạy về phía Hạ Diễn.

Thời điểm cách Hạ Diễn còn có năm sáu chục bước, Hạ Diễn ở xa đột nhiên nhìn chằm chằm vào Lạc Khiêm, trường kiếm trên tay hung hăng bổ một nhát, lập tức chặt đứt cổ một tên trong đó, hai tên khác cũng bị kiếm khí ác liệt dồn ép không dám tiến lên.

Thừa dịp một khắc trống này, Hạ Diễn rút một mũi tên sau lưng căng lên trường cung, nhắm ngay về phía Lạc Khiêm.

Hết thảy phát sinh cực kỳ nhanh chóng, Lạc Khiêm còn chưa kịp phản ứng, sau lưng đã truyền đến một tiếng hét thảm!

Hắn lập tức quay đầu lại, hóa ra không biết từ đâu xuất hiện một tên lính Lục Lâm cầm cung tên trong tay như muốn bắn hắn, rồi lại chưa kịp ra tay đã bị mũi tên của Hạ Diễn xuyên chính giữa mi tâm.

Nếu không phải là Hạ Diễn, chỉ sợ giờ phút này tính mạng Lạc Khiêm đã không còn.

Thế nhưng chính là một mũi tên này, trong tích tắc cứu hắn, Hạ Diễn thực sự lộ rõ nhược điểm toàn thân. Hạ Diễn không kịp thu hồi cung tên, lập tức bị một tên trong đó chém một kiếm lên vai phải, máu tươi tung toé.

Tay phải Hạ Diễn rũ xuống không thể cầm kiếm, nhất thời lâm vào tình thế xấu.

Trong lòng Lạc Khiêm cuống cuồng đau đớn, kéo cung tên sau lưng ngắm về phía hai kẻ kia.

“Vút” một tiếng mũi tên rời dây cung, thế nhưng không trúng.

Lại một mũi tên, vẫn không trúng.

Lạc Khiêm chưa từng căm ghét tiễn thuật của bản thân giống như bây giờ, cũng chưa từng bất lực giống hiện tại.

Hắn chỉ cảm thấy hết thảy đều giống như động tác chậm, hai thanh kiếm đồng thời chìm vào trong cơ thể Hạ Diễn, một thanh cắm ở bụng, một thanh đâm vào đùi.

Lạc Khiêm giống như phát điên vọt tới.

Sau đó hết thảy như đang nằm mơ.

Lạc Khiêm tựa như mất hồn loạn chém loạn giết, ôm lấy Hạ Diễn hôn mê bất tỉnh lên ngựa, tóc tai rối loạn lao trở về quân doanh.

Tình huống hỗn loạn muốn mạng, hắn cái gì cũng không nhớ rõ, chỉ mơ hồ nhớ được Hạ Chương đỏ hồng mắt, cầm cây roi vụt hắn, nổi điên quát lớn: “Ngươi đồ nô tài vô dụng, nuôi ngươi làm cái gì! Nếu như công tử chết, ta khiến ngươi chôn cùng!”

Sau lưng phát ra âm thanh “Chát” “Chát”, mỗi một roi đều là da tróc thịt bong, máu tươi đầm đìa, thế nhưng Lạc Khiêm tựa như đã nhập ma, hoàn toàn không nhận ra.

Không sai, công tử những năm qua chưa từng một câu nặng lời với hắn! Chưa từng một câu đánh chửi hắn! Nuôi hắn rốt cuộc có ích lợi gì?

Lạc Khiêm toàn thân trên dưới đều chảy máu, ngẩn ngơ quỳ gối trước trướng Hạ Diễn, một lần quỳ này chính là ba ngày ba đêm.

4 thoughts on “[Hồn phi yên diệt] Chương 19-20

(=´▽`=) (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ╮(╯3╰)╭(´;ω;`)(╬ ̄皿 ̄)凸\( •̀ω•́ )/(º﹃º )(๑≖▽≖๑) ╮ (╯-╰") ╭(๑•́ ₃ •̀๑)ԅ(¯﹃¯ԅ) ( ̄▽ ̄) (。•ˇ‸ˇ•。) (〃▽〃) ╮(╯▽╰)╭ (๑`^´๑) (⚈﹃⚈)o ٩(^‿^)۶ ( ~‾▿‾)~ (╯‵□′)╯ ಥ_ಥ (´・益・`*) (凸ಠ益ಠ)凸 (╬ Ò﹏Ó) ლ(´ڡ`ლ)(づ ̄3 ̄)づ❤\(≧▽≦)/ ٩(//̀Д/́/)۶ (っ´▽`)っ ┐( ̄∀ ̄)┌) (ノಥ益ಥ)ノ (o´▽`o) ٩(◕‿◕。)۶ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)(,,•﹏•,,) (*´∇`*) Σ( ° △ °|||) (⊙o⊙) ≧ω≦ _(:з」∠)_

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.