[Hồn phi yên diệt] Chương 21-22-23

Chương 21

Edit by An Nhiên

Mạc Thanh nằm mơ đều đứt quãng, có đôi khi cảnh trong mơ chỉ là một vài đoạn ngắn, thậm chí không nhớ rõ lắm. Nhưng mà một đoạn mộng cảnh Hạ Diễn trọng thương sắp chết kia lại làm cho hắn lâm vào tình cảnh kỳ lạ, sau khi tỉnh lại thế mà mồ hôi đầy người, ngay cả vết thương do roi đánh cũng nóng rát đau nhức, có thể thấy đến cùng đã để lại vết tích như thế nào trong lòng Lạc Khiêm.

Vì bảo vệ Lạc Khiêm, Hạ Diễn thế nhưng không để ý an nguy chính mình.

Dù lớn lên ở xã hội hiện đại, song Mạc Thanh cũng hiểu được chuyện này quá không công bằng với Hạ Diễn. Lạc Khiêm thiếu nợ y, ngay cả Mạc Thanh cũng bắt đầu có chút áy náy. Trong áy náy không hiểu vì sao lại mang theo một tâm tình khác.

Hôm nay hắn từ trường học về nhà, lại đi ngang qua con hẻm nhỏ tối đen kia.

Không hiểu sao sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, có một chút lộn xộn kèm theo tiếng hô hấp hỗn loạn của một người.

Sắc mặt Mạc Thanh lập tức tái xanh, bước chân chậm lại. Tiếng bước chân người sau lưng nọ cũng chậm lại theo, dừng lại ở phía sau hắn chừng hai mươi bước, hô hấp vẫn dồn dập khẩn trương như cũ.

Lại là người lần trước bám theo mình.

Nhẫn nại của Mạc Thanh đối với gã đã đến cực hạn, đột nhiên quay người ngoặt vào một con hẻm nhỏ.

Tiếng bước chân lộp cộp đuổi theo.

Mạc Thanh trốn ở sau bức tường nín thở chờ, tiếng bước chân khe khẽ chậm chạp càng lúc càng gần. Hắn kiềm chế tâm tình bản thân có chút kích động, ngay lúc tiếng động tới gần con hẻm liền bất ngờ nhảy ra, tóm lấy người nọ quát: “Ngươi là ai? Vì sao lại đi theo ta?”

Ngoài dự tính, hắn thấy được một gương mặt rất giống mình.

Người nọ mặc một thân nội y thời cổ màu vàng sáng, tóc dài xõa tung, vẻ mặt sợ hãi kích động. Gương mặt hai người ước chừng có bảy tám phần tương tự, dưới ánh đèn lờ mờ kinh ngạc nhìn nhau, cảm giác như đang ở trong mộng cảnh không chân thực, giống nhau đến khó mà tin nổi.

Đột nhiên gương mặt người nọ lộ ra vẻ sợ hãi dữ tợn, hất tay Mạc Thanh lui về phía sau: “Quỷ! Có quỷ!” Vừa hô vừa lảo đảo chạy ra xa.

Môi Mạc Thanh cũng có chút phát run.

Cái tên cổ nhân thân mặc hoàng y, tóc tai bù xù này mới là quỷ chứ!

Hắn xuyên về cổ đại bị người gọi là quỷ, chẳng lẽ ở hiện đại cũng là quỷ hay sao?

Mạc Thanh tuy rằng giá trị vũ lực cao, thế nhưng từ nhỏ có phần sợ hãi những thứ quỷ quái này, không dám đuổi theo bắt gã.

Chỉ có điều cái người ngoại hình giống bản thân như vậy rốt cuộc là ai?

Đêm hôm nay, Mạc Thanh ngâm nước nóng ở trong bồn tắm nổi đầy bọt xà phòng, dễ chịu đến nỗi buồn ngủ. Hạ Diễn, Lạc Khiêm, Phong Dương không ngừng vòng qua vòng lại trong đầu, rồi lại bỗng nhiên như trộn lẫn thành một mảnh, trong mông lung biến thành cái người mặc hoàng y kia đi đến trước mặt hắn.

Đột nhiên thân thể của hắn cấp tốc rơi xuống.

Mạc Thanh thầm nghĩ chuyện xấu rồi, lập tức kinh hồn bất định mở to mắt, thân thể trong nháy mắt giống như bị ném, rã rời bủn rủn ngã xuống lồng ngực phủ đầy vết sẹo của nam nhân.

Hai người đều bởi cảnh tượng trước mắt mà giật mình.

Trên người Mạc Thanh cái gì cũng không mặc, toàn thân là nước, tóc ướt sũng dính chặt lên cổ nam nhân.

Hắn có một vạn cái miệng cũng chẳng thể biện minh được.

Như thế nào? Vừa rồi ngâm trong bồn tắm ngủ quên ư!

Nam nhân bất động thanh sắc nhìn hắn: “Biết rõ sắp gặp ta, đặc biệt không mặc quần áo sao?”

Mạc Thanh căm tức khàn giọng: “Nói bậy!”

Đúng lúc này xa xa nơi chân trời, tiếng chuông vang rõ ràng như nhịp trống bên tai không dứt, so với lần trước còn mãnh liệt hơn vài phần.

Toàn thân Mạc Thanh rét run đau nhức giống như tiến vào Địa Ngục Tu La, khó chịu rồi lại cường ngạnh nhìn nam nhân.

Hạ Diễn ngẩng đầu lên ngậm lấy môi của hắn, Mạc Thanh không khống chế được mút lấy, nam nhân ôm hắn trở mình, nhét hắn vào trong chăn đè xuống.

————

Chương 22

Hạ Diễn vòng tay ở trên lưng Mạc Thanh, tay phải dọc theo sống lưng chậm rãi trượt, dừng ở sau gáy của hắn. Hai người môi lưỡi ái muội giao triền, trong miệng tê tê dại dại run rẩy.

Mạc Thanh chỉ cảm thấy thân thể càng lúc càng nóng.

Loại cảm giác luân hãm không khống chế được này quá lạ lẫm, cũng quá làm cho người ta sợ hãi, dường như nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ giống như bị lạc. Mạc Thanh mãnh liệt tách bờ môi ra, trừng Hạ Diễn khẽ thở dốc: “Ngày trước chúng ta rốt cuộc là quan hệ gì?”

Hạ Diễn cúi đầu nhìn hắn: “Không nhớ ra sao?”

“Không nhớ.”

“Hiện giờ nhớ ra cái gì?”

Mạc Thanh nói khẽ: “Trong núi Lục Lâm, ngươi vì cứu ta mà trọng thương, ta quỳ trước trướng của ngươi ba ngày ba đêm.”

Đôi mắt hẹp dài của Hạ Diễn nhìn hắn, trong ánh mắt có một tia rung động không thể thấy rõ: “Ngươi cảm thấy giữa chúng ta là quan hệ gì?”

Trong lòng có một chút đau đớn, Mạc Thanh khẽ nhếch miệng nói không ra lời.

Không thể nào đâu?

Thời cổ đại phân biệt tầng lớp nghiêm khắc như vậy, hắn chỉ là một tiểu thị vệ, làm sao có thể có loại quan hệ này với Hạ Diễn? Cứ coi như là có tầng quan hệ này cùng y đi, cũng khẳng định không thể là địa vị ngang nhau.

Nghe nói thời xưa công tử nhà quyền quý cũng sẽ phát sinh quan hệ với tiểu tư thanh tú bên người, coi như là tìm bồi giường.

Tiểu tư, thị vệ dường như địa vị không khác nhau lắm, vậy trước kia hắn chính là kẻ làm ấm giường cho Hạ Diễn hay sao?

Mạc Thanh cau mày không chịu nói, một bộ dạng chịu đả kích khó mà tiếp nhận được.

Sắc mặt Hạ Diễn dần dần khó coi, lúc đầu vẫn nhẫn nại không nói ra miệng, rốt cuộc vẫn cúi đầu giọng giễu cợt nói: “Bây giờ lại không tiếp thụ được sao?”

Hắn đột nhiên kéo Mạc Thanh vào trong ngực đè lại, không chút nào thương tiếc ngậm môi của hắn gặm cắn một trận, tựa hồ cố ý muốn làm đau hắn. Mạc Thanh đau đến kêu to: “Ngươi làm cái gì!”

Hạ Diễn lại chậm rãi ngồi dậy: “Ngươi bây giờ ở chỗ đó, rất tốt sao?”

Mạc Thanh vừa kinh hồn lúc này mới bình tĩnh lại, lau môi nói: “Cũng được.”

“Tốt hơn so với nơi này?”

Cái này bảo hắn nói như thế nào đây?

Có bồn cầu tự hoại, có tắm vòi sen, đi ra ngoài có thể ngồi xe, mùa hè có điều hòa, mùa đông có lò sưởi, so với cái xã hội cổ đại lạc hậu này không biết tiện lợi hơn bao nhiêu lần.

Quan trọng nhất là, hắn ở đó không bị bất luận giai cấp nào chèn ép, là một người tự do tự tại.

Mạc Thanh khẽ gật đầu một cái: “Nói chung thì tốt hơn một chút.”

Hạ Diễn nói khẽ: “Cha mẹ khoẻ mạnh?”

“Ừ.”

“Bằng hữu thế nào?”

Thân thể Mạc Thanh lại bắt đầu run rẩy phát đau, cẩn thận ôm lấy eo Hạ Diễn, dương khí rót vào trong da thịt lập tức tốt lên rất nhiều. Hắn thả chậm giọng nói: “Có mấy người bạn thân cùng chơi từ nhỏ đến lớn.”

Hạ Diễn cúi đầu nhìn hắn, trong lòng Mạc Thanh lộp bộp một cái, vội vàng lúng túng giải thích: “Cũng chỉ là… cũng chỉ là bằng hữu như Lý Thành, không có quan hệ đặc biệt.”

“Lý Thành?” Hạ Diễn khẽ nhíu mày, “Bằng hữu như vậy cách xa bọn họ một chút.”

Mạc Thanh có điểm buồn cười.

Ở trong mắt Hạ Diễn, Lý Thành là đầu sỏ “Dạy hư” Lạc Khiêm, cho tới bây giờ ấn tượng đối với Lý Thành đều cực kỳ kém.

Hạ Diễn ôm Mạc Thanh vào trong ngực.

Mạc Thanh im lặng dựa vào y, nói khẽ: “Tướng quân, ta vừa rồi ở bên kia gặp một người, người đó tướng mạo rất giống ta.”

Hạ Diễn hơi nhướng mày, nhìn chằm chằm Mạc Thanh nói: “Hắn làm gì?”

———–

Chương 23

Mạc Thanh nói qua một lần chuyện gặp phải “Quỷ” trong ngõ tối kia.

Hạ Diễn nhíu mày trầm ngâm một lát: “Nếu như hiện giờ hắn cho rằng ngươi là quỷ, ngươi không nên tiếp xúc quá nhiều với hắn, tiếp tục dọa hắn, khiến cho hắn nghĩ ngươi là quỷ là được.”

“Hắn là ai?”

Hạ Diễn nhàn nhạt cười, khóe miệng câu lên, trong ánh mắt rồi lại không mang chút ý cười nào, ngược lại ánh lên một tia hàn quang: “Đó là Canh Thủy Đế.”

Mạc Thanh sửng sốt một chút: “Vì sao hắn lại xuất hiện?”

Hạ Diễn rủ mắt xuống nhìn Mạc Thanh, thật lâu mới nói khẽ: “Tự ngươi sẽ nhớ ra, ta không nói cho ngươi. Chỉ cần nhớ kỹ một việc, hắn là kẻ thù đã hại chết ngươi.”

Mạc Thanh trầm mặc một lát, lại hỏi: “Ta ba phen mấy bận xuyên tới nơi này, là ngươi động tay động chân?”

“Ừ.”

Mạc Thanh rốt cuộc nói ra chuyện đã muốn hỏi từ lâu: “Tương lai của ta sẽ thế nào? Vĩnh viễn thường xuyên lui tới nơi này như vậy sao?”

Hạ Diễn cúi đầu nhìn hắn, cuối cùng nói: “Chuyện tương lai ta không rõ ràng lắm, trước tiên đừng nghĩ tới những việc đó.”

Mạc Thanh “Ừ” một tiếng, lẳng lặng dựa vào vai Hạ Diễn, ai cũng không nói gì.

Không bao lâu, cảm giác thân thể trôi nổi dâng lên, Mạc Thanh thấp giọng nói một câu “Ta phải đi”, cứ như vậy tan biến trước mắt Hạ Diễn. Trước lúc tiêu thất, cánh tay trên lưng siết hắn thật chặt, ngay cả hô hấp Hạ Diễn thổi tới bên tai hắn đều dị thường rõ ràng.

16 thoughts on “[Hồn phi yên diệt] Chương 21-22-23

  1. Uấy tui cảm thấy vô cùng tò mò em nó cuối cùng là xuyên tới hiện đại sau lại dưới tác động của Hạ Diễn xuyên qua xuyên lại à

    Liked by 1 person

Leave a Reply to An Nhiên Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.