[Vi quang] Chương 10-11

Chương 10

Edit by An Nhiên

Chu tiên sinh ở trong phòng khách, ngồi xếp bằng trên mặt thảm mềm mại, đang gõ máy tính. Hắn rất chăm chú, Tiểu Ninh đi tới cũng không chú ý, thẳng đến Tiểu Ninh gọi hắn một tiếng.

“Chu tiên sinh, cám ơn đêm qua anh đồng ý đi đón tôi…” Tiểu Ninh thấp giọng nói, bị người nhìn thấy tình cảnh như vậy, thật sự rất xấu hổ, “Đã làm phiền anh rồi, tôi phải về đây.”

Chu tiên sinh ngừng lại công việc trong tay: “Tôi muốn nói chuyện với cậu một chút.”

Tiểu Ninh đương nhiên biết hắn muốn nói gì, đối thoại tương tự đã phát sinh một lần rồi. Tiểu Ninh hiện tại so với Tiểu Ninh khi đó càng không muốn nói chuyện này với Chu tiên sinh.

Tiểu Ninh kiếm cớ cho mình: “Tôi, tôi vẫn có chút không thoải mái, hiện giờ tôi không muốn —— ”

“Tiểu Ninh!” Chu tiên sinh cắt ngang Tiểu Ninh, “Lần trước cậu trở về, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đã sắp sang năm mới rồi, vì sao cậu không về nhà? Người nhà không lo lắng sao?”

Tiểu Ninh trầm mặc, cậu muốn nói tôi là cô nhi, rồi lại nói không nên lời.

Chu tiên sinh mặc quần áo bằng len bình thường, có chút sờn, có lẽ bởi vì khuỷu tay luôn kê trên bàn, Tiểu Ninh nhìn rất rõ ống tay áo đều đã mài đến nhẵn. Hắn vẫn đeo kính không gọng lần trước cùng Tiểu Ninh đi mua, đó là chiếc kính mới đắt nhất trong tiệm, thời điểm mua Chu tiên sinh còn rất đau lòng giá tiền, kính mắt mốt như vậy, được Chu tiên sinh mang ở trên sống mũi, dáng vẻ thời trang đều không còn, chỉ lộ ra một bộ dáng thành thực đáng tin cậy.

Thói quen hoa ngôn xảo ngữ ở trước mặt khách của Tiểu Ninh đột nhiên ỉu xìu, trước mặt Chu tiên sinh như vậy, mấy chuyện linh tinh cũng không xuất ra được.

Mà trong mắt Chu Húc, Tiểu Ninh trước mặt thật sự giống như một tiểu đáng thương. Tối hôm qua lúc cửa toilet mở ra, hắn nhìn thấy Tiểu Ninh ngã trên mặt đất cuộn mình thành khối, tim đều siết lại, giống như trông thấy một con mèo nhỏ lang thang không nhà để về.

Lúc này trên người Tiểu Ninh vẫn mặc quần áo ở nhà màu đen quá khổ kia, cả người nho nhỏ gầy gầy, ngập trong quần áo rộng thùng thình, tay áo với ống quần đều xắn lên, tóc mềm màu đen tán lạc trên cái trán trắng trẻo, ánh mắt đen láy sợ hãi nhìn chằm chằm vào Chu Húc, lại càng có vẻ giống tiểu đáng thương.

Chu Húc cũng không biết mình là làm sao, tâm thương xót lan tràn? Từ lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Ninh, hắn đã cảm thấy cái gọi là câu lạc bộ quả nhiên danh bất hư truyền.

Hắn dạo trên diễn đàn đồng tính nhìn thấy thiệp của câu lạc bộ, có người post bài, kể về kinh nghiệm lần đầu tiên tiêu tiền mời nam sinh làm bạn của mình. Người nọ viết chi tiết phương thức liên lạc với câu lạc bộ, còn nói các loại phục vụ phân cấp của câu lạc bộ, đơn giản nhất đúng là cùng nói chuyện cùng ăn cơm, trở lên còn có các loại phục vụ cấp hạn chế.

Chủ topic nói hắn vẫn chưa có gan chơi gái, hơn nữa muốn lên giường căn bản không cần tiêu tiền, đến quán rượu đi dạo một vòng, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm được đối tượng tình một đêm; nếu không nữa thì, tải ứng dụng trên điện thoại di động xuống, rất đơn giản là có thể hẹn người đến.

Chủ topic nói, hắn chỉ là muốn tìm người trò chuyện.

Bạn giường nào có kiên nhẫn nghe anh nói chuyện phiếm, mỗi người đều chưa thỏa mãn dục vọng, vừa thấy mặt áo cũng không kịp cởi, chỉ lo thoát quần. Làm gì có ai bình tĩnh nghe anh nói hai câu?

Chủ topic nói tâm tình của hắn thật sự quá buồn bực, công tác quá phiền, phát hiện bạn trai nói chuyện hai tháng chỉ muốn chơi một chút sau đó kết hôn sinh con như lệ thường, muốn đi quán bar tìm người bày tỏ tâm tình phiền muộn, kết quả mọi người chỉ muốn lên giường, không muốn nghe hắn nói thêm một câu.

Hắn đành phải tiêu tiền tìm người nghe hắn nói chuyện.

Kết quả một tiểu thiên sứ đã đến, nam hài vừa đáng yêu lại thiện lương, cực kỳ kiên nhẫn, nghe hắn nói cả một buổi tối, một chút cũng không hề không kiên nhẫn. Tướng mạo tiểu thiên sứ vừa thanh xuân vừa như ánh nắng ấm áp, cười rộ lên làm cho người ta ngọt đến say lòng.

Chủ topic nói hắn nhìn tiểu thiên sứ cười, chợt cảm giác phiền não gì cũng không thấy nữa.

Tiền này tiêu thật có giá trị!

Tiếp bên dưới đều là chê cười chủ topic ngây thơ, chê cười chủ topic bị lừa tiền gạt tâm.

Chu Húc xem xong không để ở trong lòng, thẳng đến lúc trước khi cầu hôn, bạn trai cũ đột nhiên chia tay hắn, trong lúc thê thảm chán nản, đột nhiên nhớ tới bài viết kia, ma xui quỷ khiến thế nào, gọi vào số điện thoại bên trong bài viết.

Chu Húc cảm thấy Tiểu Ninh chắc không phải là tiểu thiên sứ trong bài viết chủ topic nói đến, nhưng Tiểu Ninh thật sự vừa đáng yêu lại thiện lương, nguyên một buổi tối vẫn luôn nghe hắn nói chuyện an ủi hắn, cười lên cũng xác thực giống như thiên sứ, ngọt đến say lòng người.

Ban đầu Chu Húc cũng không để ý Tiểu Ninh vì sao phải làm công việc này, thiếu niên đẹp mắt như vậy, có lẽ là vì túi xách quần áo hàng hiệu gì đó đi. Nhưng mà chuyện Chu Húc không nghĩ tới chính là, bọn họ gặp lần thứ nhất, lại có lần thứ hai, thứ ba…

Chu Húc cũng không biết bản thân là làm sao, hắn cũng không cho rằng thiếu niên đẹp như vậy là đối tượng thích hợp nói chuyện yêu thương. Huống hồ Tiểu Ninh quá nhỏ, mới mười tám tuổi, nhỏ hơn hắn tròn mười bảy tuổi a. Nhưng đại khái đều mọi người có lòng yêu thích cái đẹp, cứ qua một khoảng thời gian, hắn lại nhịn không được muốn gặp Tiểu Ninh.

Chuyện về sau càng lúc càng không thể khống chế, cho tới bây giờ, hắn đã không cách nào không can thiệp bỏ mặc Tiểu Ninh.

“Tôi có thể hiểu được có lẽ cậu có nguyên nhân nào đó, mới không thể không làm công việc kia. Tôi không có tư cách nói những lời này, nhưng nếu đã xảy ra chuyện như tối hôm qua, cậu thân ở trong nguy hiểm, không thể xin bằng hữu giúp đỡ, không thể xin cảnh sát giúp đỡ, cuối cùng chỉ có thể tìm tôi. Nếu tôi nhấn tắt điện thoại, hoặc là không kịp thời đến nơi, vậy cậu phải làm sao?” Chu Húc chậm rãi nói, từng chữ từng chữ khua vào màng nhĩ Tiểu Ninh.

“Lần sau tôi sẽ chú ý.” Tiểu Ninh trả lời.

Chu Húc tựa hồ có chút bất đắc dĩ, “Tiểu Ninh, cậu có thể nói cho tôi biết hay không, cậu rốt cuộc là vì sao phải làm công việc kia? Nếu như tối hôm qua cậu đã tìm tôi, tôi không thể không hỏi nhiều thêm một câu. Mọi người đều có thời điểm khó khăn, hay là cậu cứ nói cho tôi biết, tôi có thể giúp cậu nghĩ một vài biện pháp. Nếu cậu muốn thuận lợi hoàn thành việc học, vậy tốt hơn vẫn là không làm công việc kia.”

“Chuyện của tôi tự tôi có thể giải quyết.” Tiểu Ninh cắn môi dưới, “Quần áo của tôi đâu?”

Chu Húc không bắt bí được cậu, đành phải nói tiếp: “Ba mẹ cậu đâu? Tết cậu không trở về nhà, bọn họ không hỏi nguyên nhân sao?”

Có lẽ ân cần trong mắt Chu Húc quá rõ ràng, Tiểu Ninh bị nhìn như vậy, đột nhiên cảm thấy vô cùng tủi thân, trong lòng hết sức đau khổ, không khỏi hét lớn: “Bọn họ đã sớm chết rồi, ở đâu lo lắng tôi!”

Hét xong chính cậu cũng sửng sốt, tựa hồ bị oán phẫn trong giọng nói của bản thân dọa.

Chu Húc ngây ngẩn cả người, một hồi lâu mới nói: “Ba mẹ cậu đã qua đời?”

Tiểu Ninh không trả lời, nhưng Chu Húc từ thần sắc trên mặt cậu đại khái cũng có thể xác định.

“Là vì người nhà lúc trước thiếu tiền sao? Thiếu bao nhiêu?” Chu Húc hỏi, “Cậu vẫn còn đi học, không có thu nhập, đối với cậu mà nói chắc là một con số lớn, nhưng có lẽ tôi có thể giúp cậu.”

Tiểu Ninh khó tin hỏi lại: “Giúp tôi? Chúng ta là người xa lạ không quen biết nhau, anh dựa vào cái gì mà giúp tôi? Tôi chính là không trả được tiền, mới đi làm thêm.”

“Nếu chúng ta là người xa lạ không quen biết nhau,” Chu Húc bình tĩnh hỏi, “Vậy tại sao tối qua cậu lại gọi điện thoại cho tôi? Vì sao không tìm người cậu quen, rồi lại tới tìm tôi?”

Chu Húc không ngốc, hắn có thể cảm giác được, Tiểu Ninh rất tín nhiệm hắn.

Tiểu Ninh bị hỏi khó, khó thở thở hổn hển, không chịu nói thêm câu nào nữa, khăng khăng lấy lại quần áo của mình. Mặc kệ Chu Húc có hỏi cậu thế nào, giảng đạo lý với cậu ra sao, cậu đều nhất định không nghe, sau khi thay quần áo xong liền chạy mất.

 Chương 11

Sau khi quay về tới trường học, Tiểu Ninh nằm cả đêm ở trong kí túc, lật qua lật lại không ngủ được, trong ngực vẫn nghĩ đến lời Chu Húc nói.

Cậu rất muốn khóc, thời điểm ba chết cậu cũng không hề chảy một giọt nước mắt, hiện giờ lại muốn khóc. Không biết vì sao, trong ngực cảm thấy rất ủy khuất rất khó chịu.

Có lẽ bởi vì từ khi mẹ qua đời, không còn ai quan tâm cậu như thế.

Tuy rằng cậu không biết vì sao Chu Húc lại quan tâm cậu như vậy.

Vô duyên vô cớ đấy, vì sao lại nói muốn giúp cậu chứ? Trên đời này có chuyện tốt như vậy sao? Một người xa lạ chẳng hề liên quan, đột nhiên nói muốn giúp cậu.

Tiểu Ninh đợi thật nhiều năm, thời điểm ba bán nhà, thời điểm mẹ bị đánh, thời điểm ở bên ngoài phòng phẫu thuật chờ đợi, thời điểm ba đánh bạc thiếu một chồng nợ…

Cũng đều không đợi được.

Chuyện cho tới bây giờ, cậu còn cần gì trợ giúp.

Cậu đã có quá nhiều lần thất vọng rồi, từ lần đầu tiên gọi điện thoại cho câu lạc bộ ngày trước, cậu đã hạ quyết tâm, từ nay về sau không chờ mong người khác giúp đỡ nữa, cậu muốn dựa vào chính mình.

Tiểu Ninh không bỏ công việc ở câu lạc bộ, cậu cũng không có cách nào bỏ. Vì khoản nợ đánh bạc của ba, cậu vẫn nợ tiền câu lạc bộ.

Chỉ là cậu so với trước kia càng cẩn thận hơn, rượu, thức ăn đồ uống đã qua tay người khác, cậu sẽ không đụng vào.

Chu Húc gửi mấy tin nhắn cho Tiểu Ninh, nói cho cậu biết hắn có chút tiền gửi ngân hàng, sẵn lòng cấp cho cậu, Tiểu Ninh có thể viết giấy vay nợ, chờ sau khi tốt nghiệp đại học đi làm thì hoàn lại cho hắn.

Hắn thật sự là người tốt.

Tiểu Ninh không nghĩ ra tại sao có thể có người tốt như vậy, nhưng mà cậu không dám trả lời Chu Húc.

Một khi đã đáp ứng, chính là bắt đầu ỷ lại Chu Húc.

Tiểu Ninh đã quen đơn độc gánh vác, cậu sợ hãi bản thân sinh ra tâm tình ỷ lại.

Một khi bạn bắt đầu ỷ lại vào người nào đó, bạn sẽ sinh ra cảm tình không đồng dạng với hắn. Hắn đối với bạn mà nói, không bao giờ còn là một người qua đường có cũng được mà không có cũng không sao nữa, hắn sẽ trở nên càng lúc càng quan trọng, bạn sẽ càng lúc càng ỷ lại hắn, không thể rời khỏi hắn.

Như vậy chờ sau khi hắn rời đi, đau đớn và thương tâm sẽ gấp bội.

Đêm 23 tháng chạp, câu lạc bộ lại thông báo cho Tiểu Ninh đi tiếp đãi khách.

Khách nhân lần này nam có nữ có, nhân số khá đông. Bọn họ gọi Tiểu Ninh đến, còn có cả trai lẫn gái rất nhiều, tụ họp uống rượu vui đùa với nhau. Khách nhân hình như là người làm ăn nơi khác tới đây buôn bán, lễ mừng năm mới không về quê được, gọi mấy người đồng hương, tự tìm cho mình một chút niềm vui.

Người Tiểu Ninh tiếp chính là một vị nữ lão bản hơn bốn mươi tuổi.

Vị khách này ở bên ngoài lăn lộn làm ăn nhiều năm, các loại xã giao lui tới, sớm đã quen loại tình huống này, chơi rất hào phóng, cũng sẽ không giống Lâm lão bản hèn mọn bỉ ổi lúc trước bỏ thuốc như vậy, chỉ liên tục khuyến khích Tiểu Ninh uống rượu, nói sang năm mới rồi, bản thân sẽ cấp học bổng cho Tiểu Ninh, một ly rượu vang một tờ tiền mặt, tùy Tiểu Ninh uống bao nhiêu ly.

Nữ lão bản hỏi Tiểu Ninh nhiều vấn đề, học trường nào, năm mấy, tại sao lại muốn đi làm công việc này, người nhà thiếu tiền sao, hỏi những vấn đề đại loại như vậy. Tiểu Ninh tùy tiện buông vài câu nói dối, nói gia đình mình nghèo khó, đi kiếm tiền học. Nữ lão bản liền xuất ra mười vạn phần thông cảm, giống như một ly rượu một tờ tiền mặt, là thật tâm cấp học bổng cho Tiểu Ninh.

Tiểu Ninh tự mình mở một chai rượu vang, quả nhiên nhận một ly uống một ly. Nữ lão bản kia thấy một nam sinh đẹp mắt uống đến thẳng thắn như vậy, hết sức cao hứng. Tiểu Ninh uống xong một ly, nữ lão bản liền lấy một tờ tiền mặt, vỗ đến trước mặt Tiểu Ninh. Rất nhanh, trước mặt Tiểu Ninh liền rơi lả tả một chồng tiền mặt.

Ngoại trừ tiền của câu lạc bộ, ít nhất còn có thể kiếm thêm mấy nghìn tiền boa, tiền này làm ra thật dễ a, Tiểu Ninh nghĩ.

Người bên cạnh, hâm mộ mà nhìn Tiểu Ninh.

Tiểu Ninh giống như điên rồi, dốc sức liều mạng uống.

Khách nhân ở bên cạnh, phấn khích hô giỏi.

Chỉ là thỉnh thoảng, cảm giác sỉ nhục sẽ giống như dòng điện rất nhỏ, xuôi theo rượu cồn chảy đến yết hầu Tiểu Ninh, chảy qua xương cốt tứ chi của cậu.

Thời điểm tan cuộc, Tiểu Ninh nôn nhiều lần, toàn thân tê liệt ngã xuống, không đứng dậy nổi.

Một thanh niên trẻ tuổi đi cùng đỡ cậu ra cửa khách sạn, để tự cậu trở về. Một vị khách nói: “Thế nào, hay là vị tiểu bằng hữu này cũng đi cùng chúng ta đi. Đã trễ thế này, say đến lợi hại như vậy, còn đi đâu được?”

Bọn họ muốn dẫn mấy người nam nữ kia đi qua đêm, lời này ý tứ đã quá rõ ràng.

Tiểu Ninh say đến đầu óc mơ hồ, ý thức an toàn hết thảy đều không còn, lầu bầu nói: “Tôi, tôi không đi, tôi có anh của tôi tới đón tôi…”

Mọi người nghe cậu nói như vậy, cũng không dây dưa thêm, ném cậu ở cửa lớn liền đi.

Tiểu Ninh say khướt, đặt mông ngồi lên bồn hoa ven đường, lấy điện thoại di động ra liền gọi cho Chu Húc.

Đầu bên kia điện thoại vừa thông, Tiểu Ninh liền hô: “Ca, anh tới đón tôi đi, tôi uống rượu say rồi.”

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một hồi, mới nói: “Cậu nhầm số rồi, tôi không phải anh của cậu.”

Tiểu Ninh bắt đầu khóc lên.

Đúng vậy a, cậu là không có anh trai đấy, cậu làm gì có anh trai.

Người say nào có lôgic gì, cậu bắt đầu khóc lớn, khóc đến thở không ra hơi, nói: “Tôi uống rượu say, không đi được nữa, anh không đến đón tôi sao? Tôi không có anh trai, không có ba, không có mẹ, anh cũng không tới đón tôi sao? Anh không tiếp điện thoại của tôi sao? Anh không để ý đến tôi sao?”

Chu Húc bị cậu khóc đến tâm cũng luống cuống, vội vàng hỏi cậu địa chỉ, lại dặn dò cậu đừng chạy loạn, vội vàng chạy tới.

Lần này khách sạn cách xa nhà Chu Húc, Chu Húc tốn hơn hai mươi phút mới đến nơi. Thời điểm đến, ở sảnh lớn khách sạn căn bản không tìm ra Tiểu Ninh, thiếu chút nữa sốt ruột muốn chết.

Gọi điện thoại cho Tiểu Ninh, Tiểu Ninh say khướt, chỉ nói mình ở ngay cửa ra vào.

Chu Húc lao ra khách sạn, tới tới lui lui tìm mười phút, mới phát hiện Tiểu Ninh ngồi ở ven đường, đông lạnh đến môi trắng bệch. Hắn đâu biết Tiểu Ninh say đến lợi hại như vậy, mùa đông không ở trong khách sạn chờ, vậy mà lại chạy ra ngoài.

Hắn cầm khăn quàng cổ của mình, vội vàng đem cổ, khuôn mặt Tiểu Ninh đều che phủ cực kỳ cẩn thận, nói: “Sao lại chạy ra ngoài? Không lạnh ư?” Chu Húc cõng cậu lên, đi về phía đỗ xe.

Khăn quàng cổ lông dê được Chu Húc quấn ấm áp, Tiểu Ninh vốn say đến không có cảm giác lạnh, giờ phút này rồi lại lạnh run cả người, giống như qua đường hô hấp, bắt đầu cảm thấy tay chân đều lạnh đến tê rần.

Nhưng mà bờ lưng dưới thân, vừa rộng vừa dày, vẫn rất ấm áp.

Tiểu Ninh ôm cổ Chu Húc, ôm chặt hắn, lại bắt đầu rơi nước mắt.

Chờ đến khi Chu Húc đem cậu đặt vào trong xe, cậu đã gào khóc.

Chu Húc cuống quít tay chân, vội vàng khởi động xe mở hệ thống sưởi, lại nhanh chóng cầm khăn giấy lau nước mắt cho cậu, hỏi cậu làm sao vậy, bị người khi dễ sao?

Tiểu Ninh khóc đến nghẹn ngào, đứt quãng nói: “Tôi thiếu rất nhiều tiền, tôi vẫn chưa trả hết, không biết phải làm sao, mới, mới vay tiền câu lạc bộ…”

Không phải vì ham hư vinh, cũng không phải chấp mê bất ngộ.

Tiểu Ninh say, say đến không biết mình đang nói cái gì, say đến không còn khí lực ngụy trang bản thân, đột nhiên đem nước mắt đã tích lũy bao lâu, duy nhất một lần chảy ra triệt để.

Advertisements

4 thoughts on “[Vi quang] Chương 10-11

  1. Pic Kaneki đẹp quá,cho tui xin nha người đẹp
    Chà em Ninh bắt đầu chịu mở lòng rồi á

    Like

Leave a Reply to Tui thích há cảo Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.