[Vi quang] Chương 17-18

Chương 17

Edit by An Nhiên

Hôm sau Chu Húc mang Tiểu Ninh đi xem hội đền, đây vốn là hoạt động truyền thống.

Chu Húc có lẽ nghĩ Tiểu Ninh cả ngày buồn bực ở trong nhà cũng không trò chuyện gì, liền mang cậu ra ngoài đi chơi. Thật ra trong hội đền đều là trò chơi đám trẻ nhỏ yêu thích, ném pháo, đốt pháo bông, pháo kép, cắt giấy, đèn lồng, thắt dây Trung Quốc, vân vân, còn có đủ loại đồ chơi trẻ em.

Tiểu Ninh ư, kỳ thật đối với mấy thứ này không cảm thấy hứng thú lắm.

Từ nhỏ ba mẹ không đưa cậu đi chơi, cậu cũng đã sớm đem khát vọng với những món đồ chơi đè nén đến tất cả đều không còn rồi.

Nhưng Chu Húc là đặc biệt dẫn cậu đi chơi đấy, cậu thích phần tâm tư này của Chu Húc, cũng giả bộ như hào hứng bừng bừng. Một chốc muốn ăn kẹo bông, một chốc lại muốn mua đồ chơi làm bằng đường, muốn cắt giấy, còn muốn ăn đồ nướng.

Lúc Chu Húc đi xếp hàng giúp cậu mua cánh gà nướng, cậu vụng trộm đem quyển sách kia của Trần Dịch Hoành ném vào trong thùng rác, quyển sách kia đã sớm được dùng túi rác màu đen bao kỹ, để phòng ngừa vạn nhất.

Trong balo thoáng cái nhẹ đi không ít.

Vứt sách xong, Tiểu Ninh thấy dòng người xếp hàng dài như thế kia, đi qua nói với Chu Húc: “Hay là thôi đi, cái này đợi đến bao giờ chứ.”

Chu Húc cúi đầu nhìn cậu, nói: “Không sao, một lát sẽ đến lượt chúng ta, cậu qua ghế bên kia ngồi đi.” Tiểu Ninh làm sao chịu để hắn xếp hàng một mình, ngẩng đầu nói: “Tôi chờ cùng anh.”

Hôm nay thời tiết rất tốt, Tiểu Ninh ngẩng đầu, bị ánh mặt trời chiếu vào nửa híp mắt nói chuyện. Cậu nói xong, vẫn ngẩng đầu nhìn Chu Húc. Chu Húc nhìn cậu, đột nhiên quay đầu dời ánh mắt đi, trên mặt hiện lên vẻ lúng túng.

Tiểu Ninh tự luyến mà nghĩ, da của mình rất đẹp, có phải dưới ánh mặt trời càng đặc biệt đẹp mắt không?

Nghĩ như vậy, cậu liền cố ý quấn lấy Chu Húc nói chuyện, nhất định muốn Chu Húc nhìn cậu, trả lời mấy câu hỏi linh tinh lung tung của cậu.

Ánh mắt Chu Húc lúc thì mơ hồ, lúc thì lấp lóe, thẳng đến khi điện thoại vang lên.

Lại ‘tinh tinh’ vang lên rất lâu, Chu Húc nhìn cũng không nhìn điện thoại, Tiểu Ninh cố ý hỏi di động của hắn kêu sao?

Chu Húc nói: “Chỉ là mấy tin nhắn vô vị thôi.”

Chu Húc mua hai xiên cánh gà nướng lớn, bản thân hắn không thích ăn mấy thứ này, nói với Tiểu Ninh: “Đừng ăn nhiều quá, về nhà cũng có thể tự nướng ăn.”

Tiểu Ninh gặm cánh gà nói: “Tôi không biết nướng.”

Chu Húc nhìn cậu ăn, cười nói: “Vậy tra thêm sách dạy nấu ăn, tôi xem cũng không thấy quá khó đâu.”

Tiểu Ninh thích Chu Húc nói chuyện thế này, như thể cậu muốn ở nhà Chu Húc đến thiên trường địa cửu vậy.

Tiểu Ninh còn chưa gặm xong hai cánh gà nướng, điện thoại Chu Húc lại vang lên, có người gọi cho hắn.

Chu Húc lấy điện thoại ra, sau khi nhìn màn hình, biểu lộ có chút không dễ coi. Tiểu Ninh không thể nhìn thấy tên, nhưng trong lòng đoán được tám chín phần.

Chu Húc nhận điện thoại, chỉ nói một tiếng “Alo”, sau đó liền trầm mặc, vẫn là đối phương nói liên tục. Nói cả buổi, Chu Húc mới đáp một câu: “Không có, thật sự không có, là cậu không biết để ở đâu rồi.”

Tiểu Ninh đoán hắn đang nói đến quyển sách kia, thầm nghĩ, bị tôi ném vào thùng rác rồi.

Đầu bên kia điện thoại lại lải nhải dong dài nói một hồi lâu, Chu Húc cắt ngang gã: “Đừng nói cái này, tôi đang ở ngoài, cúp trước.” Nói xong cũng không đợi đầu bên kia điện thoại trả lời, tự mình ngắt điện thoại.

Trong lòng Tiểu Ninh rất vui vẻ, giả bộ như không biết rõ tình hình hỏi: “Làm sao vậy? Là ai gọi điện thoại? Nhìn anh có vẻ không vui.”

Chu Húc nhìn cậu gặm xong cánh gà, lấy khăn giấy cho cậu lau tay, thở dài nói: “Là bạn trai cũ của tôi.”

Tiểu Ninh nghe hắn mở miệng nói xong, lập tức hận không thể bùng nổ mắng to loại bạn trai đểu cáng kia, nhưng cậu kiềm chế, giả bộ kinh ngạc hỏi: “Không phải hai người chia tay rồi sao?”

“Ừ.” Chu Húc gật đầu.

Tiểu Ninh thấy hắn không tiếp tục nói nữa, thăm dò nói: “Hắn hối hận rồi? Muốn quay lại với anh?”

Chu Húc nhìn cậu vẻ mặt hiếu kỳ, cười nói: “Cậu thế này mà cũng đoán ra được.”

Tiểu Ninh tức giận: “Thế nào mà không đoán được, nếu không phải muốn quay lại, làm sao sẽ gọi cho anh? Không phải hắn ngoại tình ư? Cùng với đối tượng ngoại tình không thành rồi a, phát hiện đối phương quá tệ, không tốt bằng một phần vạn anh, bây giờ hối hận, muốn quay lại.”

Chu Húc cười nói: “Tôi có gì tốt chứ.”

Tiểu Ninh phát hiện tuy rằng hắn cười, nhưng tâm tình có vẻ không quá tốt, liền không dám nói thêm nữa, chỉ hỏi hắn: “Vậy anh vẫn thích hắn sao?”

Hỏi ra lời, Tiểu Ninh mới phát hiện trong lòng mình lo lắng bất an, rất loạn.

Chu Húc không nói thích, cũng không nói không thích, chỉ nói một câu: “Không biết.”

Tâm Tiểu Ninh nguội lạnh.

Cái gì gọi là không biết? Tên tra nam kia đã ngoại tình rồi, đã lừa gạt Chu Húc rồi, Chu Húc còn nói không biết.

Tiểu Ninh lập tức không còn hào hứng đi chơi hội đền nữa, cũng không giả bộ nổi bộ dạng hào hứng bừng bừng kia nữa. Hai người lại đi dạo một hồi, Chu Húc thấy sắc mặt Tiểu Ninh không tốt, lo lắng hỏi làm sao vậy.

Tiểu Ninh nói mệt mỏi.

Chu Húc thấy tinh thần cậu hạ xuống, cũng không có tâm tình đi chơi, hai người liền lên đường trở về.

Trên đường đi, Tiểu Ninh dựa vào thành ghế, uể oải.

Chu Húc thực sự lo lắng, lại hỏi: “Có phải thân thể không thoải mái không? Sao sắc mặt cũng xanh rồi, môi tái nhợt. Có muốn đi gặp bác sĩ không?”

Tiểu Ninh nghe hắn nói vậy, mới phát giác dạ dày mình rất đau.

“Dạ dày hơi đau, không có việc gì. Từ nhỏ dạ dày tôi đã không tốt, chắc là vừa rồi ăn bậy gì đó, nghỉ ngơi một chút, ngày mai sẽ tốt thôi.”

Chu Húc lập tức tự trách, không nên dẫn cậu đi ăn kẹo bông, ăn cánh gà nướng mấy thứ kia, Tiểu Ninh còn uống một ly trà sữa đá lớn! Chu Húc kiên trì muốn dẫn Tiểu Ninh đi bệnh viện, Tiểu Ninh từ nhỏ đau dạ dày đã quen, cũng không hề để ý.

“Không muốn đi, tôi không thích đi bệnh viện, sang năm mới rồi, đừng đi, được không?” Tiểu Ninh khẩn cầu, “Tôi thường xuyên như vậy, không có chuyện gì đâu, nghỉ ngơi một chút là được rồi.”

Chu Húc hỏi cậu: “Sao lại thường xuyên như vậy? Cậu cũng chưa đi gặp bác sĩ bao giờ ư?”

Tiểu Ninh lơ đễnh: “Khi còn nhỏ mẹ không có thời gian quản tôi ăn cơm, đi làm vắng nhà, nếu ba quên cho tôi tiền, tôi sẽ đói một bữa. Đại khái đói nhiều lần, lại ăn đồ ăn nhanh ngấy mỡ, dạ dày sẽ không tốt.”

Chu Húc lại bắt đầu đau lòng cậu.

Tiểu Ninh lần này cũng không phải cố tình tỏ vẻ thê thảm, nhưng tại sao cậu vừa thốt ra liền thật đáng thương như vậy?

Sau khi về đến nhà, Chu Húc nhanh chóng nấu cháo cho Tiểu Ninh, lại múc thêm một chén nước cơm nữa, để cho cậu từ từ ăn. Vừa lấy thuốc đau dạ dày cho cậu uống, vừa rót nước ấm cho cậu, còn hỏi cậu có đau hay không, nếu vẫn đau thì nhất định phải đi bệnh viện, lại dặn dò cậu sau này nhất định phải dưỡng dạ dày cho tốt.

Tiểu Ninh nằm trong chăn ấm áp, được chăm sóc đến mức giống như mèo con khoan khoái.

Lúc trước dạ dày cậu đau, nhịn một chút là vượt qua, nếu không thì đi mua ít thuốc dạ dày uống vào, cũng không thấy khó khăn nhiều lắm, nên đi học thì đi học, nên đi làm thì đi làm. Hiện giờ sao, nhìn vẻ mặt Chu Húc lo lắng trông coi mình, cậu liền bắt đầu cảm thấy rất đau, không khỏi bắt đầu rầm rì, dẫn tay Chu Húc xoa bụng cho cậu.

Tay Chu Húc vừa lớn vừa ấm.

Tiểu Ninh bị giống như bị ma xui quỷ khiến, buột miệng hỏi: “Bạn trai cũ của anh là người thế nào?”

Chu Húc sửng sốt, ngừng động tác trên tay.

Tiểu Ninh có chút thấp thỏm không yên: “Tôi chỉ là nghĩ, hắn đã đối xử với anh như vậy rồi, hiện giờ quay về tìm anh, anh vẫn không chặn số hắn… Có phải ngày trước anh rất thích hắn không?”

Tiểu Ninh chỉ dám nói “Trước kia”, không dám dùng “Bây giờ”, cậu sợ Chu Húc đưa ra đáp án khẳng định.

Chu Húc nghĩ một lát, mới nói: “Hắn là một… người bình thường giống tôi, không có gì đặc biệt. Về phần “Rất thích”, đến tuổi này của chúng tôi, rất ít có tình cảm mãnh liệt rồi. Chúng tôi sao, lúc đầu là bằng hữu, từ từ quen biết rồi sau đó mới cùng một chỗ. Tôi không biết phải nói như thế nào, dù sao tôi là hạ quyết tâm muốn cùng hắn sống một đời, đột nhiên chia tay, thật sự bị đả kích.”

Tiểu Ninh càng nghe, trong ngực càng nặng, cậu thật sợ Chu Húc nói đến loại cảm giác tương cứu trong lúc hoạn nạn này, hỏi: “Vậy anh… muốn quay lại với hắn không?”

Chu Húc nở nụ cười, lắc đầu nói: “Cậu thế nào lại bát quái như vậy? Tôi vẫn chưa nghĩ nhiều đến thế, nhất thời trong lòng không thể tiếp nhận, dù sao hắn cũng đã lừa tôi.”

Tiểu Ninh nghe xong, trong ngực lại có điểm hy vọng, vội nói: “Nếu anh cảm thấy hắn phiền, vậy có thể chặn số hắn!”

Chu Húc tiếp tục không ngại gian khổ xoa bụng cậu: “Không phải nói là phiền hay không, tôi chặn số hắn, hắn đến tận cửa, tôi vẫn sẽ không tránh khỏi.”

Nếu tên bạn trai cũ kia tiếp tục không ngừng gửi tin nhắn gọi điện thoại cho Chu Húc, thậm chí đến tận cửa xin hắn tha thứ? Liệu Chu Húc có đáp ứng quay lại với hắn không?

Chu Húc nói nhất thời trong lòng không thể tiếp nhận, vậy nếu thời gian dài, chẳng lẽ có thể tiếp nhận?

Tiểu Ninh nhìn mắt mày tốt bụng của Chu Húc, sống một đời, cậu cũng có thể cùng Chu Húc sống một đời mà. Chu Húc là đồng tính, cậu chính là nam, không phải vừa vặn sao? Cậu ngoại hình đẹp mắt, lại trẻ tuổi, chẳng lẽ không cường hơn so với cái tên bạn trai cũ kia?

Tiểu Ninh cố ý nói: “Điều kiện anh tốt như thế, có công việc tốt, có nhà có xe, tính cách lại tốt như vậy, còn sợ không tìm được bạn trai kế tiếp sao? Tôi nghĩ anh cứ chờ một chút đi, có lẽ sẽ có người yêu anh hơn, tốt hơn xuất hiện.”

Chu Húc nghe cậu nói như vậy, nở nụ cười, xoa xoa đầu cậu nói: “Cậu là tiểu hài tử, biết gì chứ.”

Tiểu Ninh co vào trong chăn, thầm nghĩ, tôi không phải tiểu hài tử, tôi nhất định sẽ bắt được anh tới tay đấy.

————-

 

Chương 18

Qua đầu năm, chỗ Tiểu Ninh làm thêm bắt đầu mở cửa trở lại. Cậu gọi điện thoại cho phòng dịch vụ của trường, lúc này rốt cuộc có người tiếp, nói đã liên hệ xong, mùng bảy đi làm sẽ có nhân viên bảo hành đến sửa lò sưởi. Chỉ có điều sắp đến mùng bảy, có một số sinh viên quay lại trường sớm cũng đã lục tục đến trường, Tiểu Ninh có thể chuyển trở về phòng rồi.

Hai ngày này, điện thoại Chu Húc vang lên nhiều lần dị thường, cuối cùng Chu Húc không chịu nổi phiền nhiễu kia, đem âm báo tin nhắn tắt đi.

Tiểu Ninh có chút bận tâm, chờ qua năm mới Chu Húc đi làm rồi, cậu phải quay lại ở trong trường, hai người thiếu đi cơ hội chung đụng ngày đêm, đến lúc đó phải làm sao đây?

Lấy tính cách Chu Húc mà nói, chỉ sợ Tiểu Ninh trực tiếp tỏ tình sẽ dọa hỏng hắn. Hắn nhất định sẽ lấy việc chênh lệch tuổi quá nhiều giữa hai người làm lý do từ chối Tiểu Ninh, đến lúc đó Tiểu Ninh ngay cả một đường vãn hồi cũng không có.

Nếu muốn theo đuổi Chu Húc, phương pháp duy nhất có thể thực hiện đại khái chính là mưa dầm thấm lâu, chậm rãi cùng hắn bồi dưỡng tình cảm, thẳng đến một ngày nào đó, tình cảm của bọn họ thâm sâu đến mức có thể phá bỏ ranh giới tuổi tác.

Nhưng mà phải tốn thời gian bao lâu ? !

Nếu như không có tên bạn trai cũ kia đột nhiên xuất hiện quấy rối, Tiểu Ninh còn có thể bình tâm tĩnh khí từ từ bồi dưỡng tình cảm.

Mùng sáu ngày đó, Tiểu Ninh ra ngoài đi làm thêm, bằng hữu của Chu Húc hẹn hắn đi ăn, hai người đều ra ngoài.

Tiểu Ninh cả ngày ở trong tiệm bánh, thời điểm pha trà sữa, thời điểm chiên khoai tây, thời điểm lấy bánh ngọt, vẫn luôn nghĩ đến làm thế nào để mau truy được Chu Húc, không để cho tên bạn trai đểu cáng kia lại một lần nữa thượng vị, nghĩ đến tâm phiền ý loạn.

Lúc chạng vạng tối ăn cơm hộp, Chu Húc gửi tin nhắn cho cậu, hỏi cậu bữa tối ăn gì, ăn món dễ tiêu hóa một chút, tránh cho dạ dày không thoải mái.

Tiểu Ninh đối đãi thân thể của mình từ trước đến nay không có cẩn thận như vậy, mua một hộp cơm sườn đang ăn, nhìn thấy tin nhắn của Chu Húc, hồi âm lại nói đã biết, vốn muốn ăn cơm sườn, cuối cùng vẫn ăn mì.

Chu Húc nói, ngày mai sẽ nấu cơm sườn lần nữa cho cậu ăn.

Trong ngực Tiểu Ninh rất vui, cảm giác mình vẫn nên tự tin một chút.

Ca làm hôm nay của Tiểu Ninh đến mười giờ tối mới chấm dứt, chờ tới khi đến nhà Chu Húc thì đã gần mười một giờ. Chu Húc đã cho cậu chìa khoá dự phòng, tự cậu mở cửa đi vào.

Vừa mới vào, toàn bộ người trong phòng khách nhất thời ngừng nói chuyện, quay đầu nhìn cậu.

Lúc này Tiểu Ninh mới phát hiện, hôm nay nhà Chu Húc có hai người khách đến, tuổi tác nhìn qua lớn hơn vài tuổi so với Chu Húc, một bộ dáng nam nhân trung niên đã kết hôn. Hai người cùng uống rượu với Chu Húc ở trong phòng khách, trên bàn trà bày thêm mấy món nhắm, trên sàn nhà rơi lung tung rất nhiều chai lọ rỗng, có bia, cũng có rượu vang. Ba người đều ngồi xếp bằng ở trên mặt thảm, nhìn bộ dáng là đã uống một tối rồi.

Hai người kia kỳ dị nhìn chằm chằm Tiểu Ninh một hồi, lại đồng loạt quay đầu nhìn Chu Húc.

Chu Húc giải thích nói: “Tiểu hài tử tá túc ở nhà tôi, lò sưởi trong ký túc xá của cậu ấy bị hỏng, mấy ngày nay không ai đi làm không có người sửa. Hai người này là bạn đại học của tôi, anh em tốt, Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ.”

Tiểu Ninh nhanh chóng chào: “Xin chào Phùng ca, xin chào Lữ ca.”

Phùng Tùng với Lữ Bằng Vũ hai mặt nhìn nhau, Phùng Tùng mở miệng mời: “Uống rượu không? Tới đây uống một chút với chúng tôi đi.”

Tiểu Ninh nhìn thần sắc kỳ quái của Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ, ở nhà bạn trông thấy một người cùng giới tính sẽ không phải là loại thần tình quỷ dị này. Tiểu Ninh đầu óc linh hoạt, lập tức nhớ ra Chu Húc từng nói hắn có hai người bạn biết tính hướng của hắn, có lẽ chính là hai vị này rồi.

Khó trách đầy mặt đều là thần tình quỷ dị trông thấy em gái ở nhà trạch nam độc thân.

Tiểu Ninh nhận ra được Phùng Tùng chẳng qua là khách sáo trên miệng, cậu tìm cớ: “Cám ơn Phùng ca, không được rồi. Ngày mai tôi làm ca sáng, phải đi ngủ sớm một chút, cám ơn. Chu ca, tôi đi ngủ trước.”

Chu Húc từ trên mặt đất đứng lên, muốn vào phòng bếp lấy cốc cho Tiểu Ninh, có lẽ hắn đã uống không ít, hơi lảo đảo, nói: “Có đói bụng không? Tôi đi lấy sữa ngô cho cậu.”

Tiểu Ninh đỡ hắn, nói: “Tự tôi lấy được rồi, anh ngồi xuống đi.”

Chu Húc không nghe, vào trong bếp lấy một cốc sữa ngô cho cậu, còn bỏ thêm đường.

Sữa ngô nóng hổi, vừa thơm vừa ngọt, Tiểu Ninh uống hết quả nhiên cảm thấy dạ dày dễ chịu lên không ít. Chu Húc vẫn nhìn cậu đến khi uống hết sữa ngô, mới thấp giọng nói: “Ban đêm có lẽ bọn tôi sẽ uống khá muộn, có chút ồn ào.”

Tiểu Ninh nhỏ giọng nói: “Không sao, tôi ngủ tốt lắm.”

Hai người bọn họ ở phòng bếp kì kèo một hồi, lúc đi ra, vẻ mặt hai người Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ càng thêm vi diệu. Tiểu Ninh vào phòng tắm tắm rửa, trước lúc đóng cửa lại nghe thấy giọng của Lữ Bằng Vũ: “A Húc à, cậu thành thật khai ra cho tôi…”

Chu Húc, Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ là bạn cùng lớp đại học, sau khi ba người tốt nghiệp đại học đều ở lại thành phố này, vẫn luôn duy trì *hữu nghị cách mạng, đến bây giờ cũng được mười mấy năm rồi.

(*hữu nghị cách mạng: ý nói vẫn luôn bên nhau trong thời gian dài, trong lúc chiến đấu sinh ra tình bạn)

Năm đó lúc ở trong trường học, ký túc xá vốn có bốn đại nam sinh, cảm tình rất tốt, không có việc gì liền cùng nhau ngâm trong tiệm net, uống rượu liên hoan, nói chuyện tán dóc. Có lần Phùng Tùng thất tình, cả đám người mua hai két bia, ở ký túc xá uống rượu chữa thương với Phùng Tùng. Tất cả mọi người uống đến high rồi nhao nhao kể rõ bí mật lớn nhất trong lòng mình.

Sinh viên hai mươi tuổi nào có bí mật gì lớn, đơn giản chính là thầm mến ai thích ai bị ai cự tuyệt, đại loại mấy vấn đề tình cảm này.

Lữ Bằng Vũ nói hắn thầm mến hoa khôi của lớp, một người khác nói hắn thích một nữ sinh cùng khoa, bọn họ là bạn học cấp ba, phòng ký túc bên cạnh có một người cũng thích cô ấy, nhờ cậy hắn đi xin số điện thoại của nữ sinh đó, hắn nói dối là người ta không cho. Phùng Tùng nói bí mật lớn nhất của hắn chính là hắn bị đá, con mẹ nó hắn lại vẫn còn thích cô ta.

Chu Húc nói, bí mật lớn nhất của mình chính là hắn là đồng tính luyến.

Ba người khác cả kinh tại chỗ, rượu cũng tỉnh, chỉ còn Chu Húc co quắp nằm trên sàn nhà ngáy o..o….

Ngày hôm sau ba người đều không nói gì, qua một đoạn thời gian, có một người viết giấy xin phép trường học, nói mình muốn thi nghiên cứu sinh, ký túc xá quá ồn, lặng lẽ đổi ký túc xá.

Chu Húc lúc đó mới phát giác bản thân hình như đã nói sai.

Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ đối với chuyện này chưa từng nói ra quan điểm của mình, nhưng cho đến khi tốt nghiệp đại học, hai người bọn họ vẫn luôn là thành viên trong ký túc xá Chu Húc, là anh em tốt, chưa bao giờ xa lánh hắn.

Về sau mọi người lần lượt kết hôn, tuổi tác cũng qua ba mươi, hai người dần quan tâm đến chuyện chung thân đại sự của Chu Húc. Sau khi Chu Húc và Trần Dịch Hoành xác định quan hệ ổn định, liền đem Trần Dịch Hoành giới thiệu cho hai người bọn hắn biết.

Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ đối với Trần Dịch Hoành vẫn luôn không quá hài lòng, Chu Húc là một người thành thật, nhận người rồi sẽ không quay đầu lại, nhưng Trần Dịch Hoành người này nhìn qua có chút giảo hoạt, miệng lưỡi nói chuyện cũng ngọt xớt. Đồng tính luyến ái không thể lĩnh giấy kết hôn, không có luật pháp bảo đảm, bởi vậy bọn hắn vẫn luôn nhắc nhở Chu Húc phải lưu tâm.

Chu Húc luôn nói, không đâu, sẽ không có chuyện gì đâu.

Một bộ tư thái tràn ngập tin tưởng sẽ cùng Trần Dịch Hoành thiên trường địa cửu.

Kết quả qua một năm, Trần Dịch Hoành gọi điện thoại nói chuyện chia tay của gã, nói gã và Chu Húc năm ngoái chia tay rồi, là lỗi của gã, gã không quý trọng Chu Húc, bây giờ Chu Húc không trả lời tin nhắn không tiếp điện thoại của gã, gã muốn xin hai người giúp đỡ, khuyên nhủ Chu Húc.

Chu Húc cũng không phải trẻ con, hai người không muốn can dự tới việc này. Nhưng không chịu nổi Trần Dịch Hoành mỗi ngày một tin nhắn cầu bọn hắn, nói Chu Húc hoàn toàn không đồng ý gặp mặt gã, gã muốn tìm cớ tới cửa tìm Chu Húc, Chu Húc đều không đáp ứng, gã chỉ muốn gặp Chu Húc trò chuyện một lần, chỉ cần bọn hắn giúp một việc là hẹn Chu Húc ra là tốt rồi.

Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ họp lại suy tính, yêu đương có ai không tan hợp? Dù sao cũng chỉ là gặp mặt, cụ thể thế nào, vẫn là Trần Dịch Hoành tự mình giải quyết, nếu Chu Húc kiên quyết muốn chia tay, bọn hắn cũng mặc kệ việc này.

Vì vậy qua hết năm, sau khi hai người chuẩn bị việc trong nhà xong liền hẹn Chu Húc ra ngoài ăn cơm, cũng gọi Trần Dịch Hoành đến.

Chu Húc trước đó không biết chuyện, nhìn thấy Trần Dịch Hoành cũng không trở mặt, hòa hòa khí khí ăn xong rồi nói phải về, cũng không để ý Trần Dịch Hoành giữ lại liền đi.

Hai người thấy một màn này, ôm rượu tới cửa, muốn an ủi Chu Húc chuyện chia tay một chút. Tuy Chu Húc không nói, nhưng bọn hắn hiểu được trong lòng Chu Húc có lẽ rất khó chịu, dù sao lúc trước đã muốn sống một đời cùng Trần Dịch Hoành.

Không ngờ cái người Chu Húc thành thành thật thật này, vừa mới cùng bạn trai cũ chia tay, thế mà trong nhà đã có một mỹ thiếu niên tiến vào.

Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ không hẹn mà cùng nghĩ: Không thể nào, chẳng lẽ Chu Húc thay lòng? !

Hết chương 18.

————

Ghét quá đi (凸ಠ益ಠ)凸

19 thoughts on “[Vi quang] Chương 17-18

  1. thèng bồ cũ mặt dày muốn chết
    Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, có lẽ bạn này sẽ không qua được cửa của Tiểu Ninh, chứ đừng nói tiếp cận Chu Húc để nối lại tình xưa =))

    Liked by 1 person

Leave a Reply to truocnhacocaymetay Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.