[Vi quang] Chương 24-25

Chương 24

Edit by An Nhiên

Tiểu Ninh cầm thời gian biểu của mình, vô cùng sầu não. Làm thêm hầu như đã chiếm hết thời gian của cậu, còn lại một chút là thời gian học tập, thời gian học tập dù thế nào cũng không thể lấy ra, việc này liên quan đến chuyện có thể giành học bổng hay không, chuyện tiền nong dù sao vẫn là đại sự.

Tiểu Ninh nghĩ, mình không thể sa ngã như vậy được, cho dù thức đêm cũng phải viết xong luận văn, cho dù bị sờ mông cũng phải tiếp tục học thuộc công thức, cho dù tiếp khách nhân đến uống say nhưng vẫn không trốn học, nhất định phải kiên trì, cho dù yêu đương, cũng không thể sa ngã đến bỏ thời gian học tập được.

—— nhưng mà, như vậy thì lại hoàn toàn không có dịp gặp Chu Húc.

Tiểu Ninh nhìn thời gian nhàn rỗi duy nhất: chiều thứ bảy và chủ nhật, lâm vào suy nghĩ thật sâu.

Hay là, lấy buổi chiều thứ bảy ra đi, cũng không sao đâu nhỉ? Tiểu Ninh nghĩ, chờ đến lúc cuối kỳ thì ngừng làm thêm một thời gian, ôn tập cho tốt.

Tiểu Ninh là người có tính kế hoạch rất mạnh, nếu như đã quyết định tốt rồi, cậu liền bắt đầu xét xem chiều thứ bảy có thể làm gì. Xét tới xét lui, chỉ có thể nghĩ đến chuyện đi xem phim, đây là hoạt động tiết kiệm nhất. Tiểu Ninh không có tiền, Chu Húc khẳng định không muốn để cậu mời ăn cơm, cậu cũng không thể dày mặt mỗi lần đều tiêu tiền của Chu Húc, xem phim thật ra lại rất tiện, mua theo nhóm chỉ cần hai mươi đồng, nhưng mà thời gian tương đối sớm, một giờ trưa đã bắt đầu rồi.

Buổi sáng Tiểu Ninh phải đi gia sư, mười một rưỡi kết thúc, cậu có thể tùy tiện ăn cơm hộp, sau đó đi tới rạp chiếu phim chờ, nhưng mà hẹn lúc một giờ trưa thật sự không tốt lắm, đúng lúc người ta đang nghỉ ngơi buổi trưa.

Tiểu Ninh nghĩ bất kể thế nào, dù sao vẫn nên hỏi một câu, ăn ngay nói thật với Chu Húc, vé xem phim lúc một giờ trưa có ưu đãi, có điều thời gian tương đối sớm, hỏi Chu Húc có muốn đi xem không?

Chu Húc nói có.

Sáng thứ bảy tâm tình Tiểu Ninh tốt đến nỗi có chút quá mức, ngay cả học sinh cậu dạy cũng hỏi cậu, thầy ơi, thầy yêu rồi ạ?

Mười một rưỡi từ nhà học sinh đi ra, Tiểu Ninh như thường lệ ăn mì ở tiệm mì gần đó, chờ cậu ăn xong, bắt xe bus đi đến rạp chiếu phim thì mới mười hai giờ.

Tiểu Ninh kỳ quái, cậu đã ăn mì với ngồi vài tuyến xe bus rồi, sao mới qua có nửa tiếng?

Sau khi lấy vé ở đại sảnh xong cậu liền ngồi chờ gần một giờ. Chu Húc đến sớm mười phút, thấy cậu đã ngồi ở đó chơi điện thoại, hỏi cậu đến lúc nào.

Tiểu Ninh cười hì hì, nói mình dạy học với ăn cơm xong mới qua, vừa mới tới không lâu.

Hai người đi vào phòng chiếu phim trước giờ chiếu một chút.

Sau khi ngồi xuống, Tiểu Ninh thấp giọng nói: “Anh có thích xem phim hành động không?”

“Thích.” Chu Húc trả lời.

Hai người tiến hành xong đoạn đối thoại đơn giản tới cực điểm này liền rơi vào trầm mặc.

Tiểu Ninh vắt óc nghĩ chủ đề, chưa đợi cậu nghĩ ra, ánh đèn đã tối, phim bắt đầu chiếu.

Tiểu Ninh không có kiên nhẫn xem phim tình cảm chậm rề rề, phim đã chọn là thể loại hành động khoa học viễn tưởng, cậu luôn thích thể loại này. Nhưng sau khi phim chiếu, cậu lại có chút không tập trung, cậu muốn tập trung tinh thần vào nội dung phim, trong đầu rồi lại cứ nghĩ đến Chu Húc, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Chu Húc một chút.

Cách kính 3D lại không thể nhìn rõ.

Chu Húc gối nhẹ tay lên thành ghế, Tiểu Ninh cũng gối cánh tay lên, có thể cảm giác được hơi đụng vào cánh tay hắn.

Cậu muốn nắm tay Chu Húc.

Tiểu Ninh như bị ma xui quỷ khiến, cứ nghĩ đến chuyện này. Nghĩ từ khi phim chiếu cho đến khi đã chiếu hơn phân nửa. Anh hùng và các nhân vật phản diện đã cãi nhau trở mặt, ở trên phi thuyền vũ trụ đánh đánh giết giết, biểu diễn đủ loại hành động.

Cậu rồi lại giống nhân vật chính trong phim tình cảm chậm rề rề, còn nghĩ  có nên nắm tay Chu Húc hay không.

Cuối cùng vẫn nắm.

Tay Chu Húc vừa dày vừa ấm, sau khi bị cậu giữ chặt, rất nhanh liền nhẹ nhàng nắm lại tay Tiểu Ninh.

Hệ thống sưởi trong rạp chiếu phim mở vừa đủ, mồ hôi tay Tiểu Ninh chảy ra càng nghiêm trọng.

Hai người ở trong rạp chiếu phim nắm tay hơn một tiếng, đến lúc phim kết thúc thì buông ra.

Sau khi đi ra Tiểu Ninh xấu hổ đỏ mặt, hai người ấp úng không lên tiếng, ai cũng không nói nên đi đâu, ra đường được mấy phút, Chu Húc mới nói: “Chúng ta vào công viên Nhân Dân đi dạo đi.”

Công viên Nhân Dân vốn là công viên nổi tiếng, diện tích rất lớn, bên trong cây cối cao vút, hoa cỏ xanh tươi, đám dân thành thị rảnh rỗi cơm nước xong rất thích vào công viên này tản bộ, những năm bảy mươi tám mươi, những người yêu nhau không có nơi nào để đi nên thường hay vào công viên Nhân Dân tản bộ, chèo thuyền. Mọi người lúc trêu ghẹo những người trẻ tuổi yêu nhau, lúc nào cũng sẽ nói “Mấy người muốn đi công viên Nhân Dân đúng không” .

Công viên Nhân Dân nổi danh như vậy, Tiểu Ninh đương nhiên biết, sau khi nghe xong mặt lại càng đỏ hơn.

Chu Húc nhắc tới chuyện đi công viên này hoàn toàn là vô tình mà nói, chỉ vì rạp chiếu phim gần đó, bọn họ lại không biết nên đi đâu. Chờ đến khi nói ra miệng rồi, bản thân cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Vì vậy hai người lại ấp úng, lúng túng đi vào trong công viên.

Bước vào tháng ba, thời tiết đã có chút ấm lên, tuyết cũng tan, trong công viên có mấy cây hoa anh đào, lúc này đã có nụ hoa, một ít nụ đã nở rộ, vô cùng đẹp.

Ba giờ chiều có lẽ không phải là thời gian tốt để tản bộ, trong công viên vẫn chưa có mấy người. Người trẻ tuổi bây giờ hẹn hò nếu không đi xem phim thì cũng sẽ đi uống cà phê, lúc này thanh thiếu niên trong công viên cũng không nhiều.

Hai người đi vòng quanh công viên một vòng, Chu Húc thỉnh thoảng giới thiệu vài câu về lịch sử với thực vật bên trong, hai người bất tri bất giác lại đi gần một giờ, cuối cùng tìm một chiếc ghế đá ở cạnh con đường nhỏ ngồi xuống nghỉ ngơi.

Đối diện ghế đá là một cây hoa anh đào, hình như còn có hoa đào, màu đỏ đậm nhạt không đồng nhất được bao trong màu xanh lá, cực kỳ đẹp.

Tiểu Ninh cảm khái: “Nơi này đẹp quá.”

Chu Húc thấy cậu thích, thả lỏng nói: “Sợ em cảm thấy nhàm chán.”

Tiểu Ninh nhanh chóng nói: “Không đâu!”

Cậu rất muốn nói cùng một chỗ với anh, như thế nào cũng sẽ không nhàm chán.

Nhưng thật sự nói không nên lời.

Hai người lẳng lặng ngồi trên ghế một lát, bốn phía yên tĩnh vắng lặng, mọi người giống như đã biến mất.

Gió khẽ thổi, mấy cánh hoa anh đào bay xuống rơi trên đầu, trên người Tiểu Ninh. Chu Húc nói: “Đừng nhúc nhích, để tôi giúp em nhặt hoa.”

Hắn tự tay giúp Tiểu Ninh gẩy cánh hoa anh đào rơi trên tóc.

Hắn hơi tới gần Tiểu Ninh, cũng không phải rất gần.

Tiểu Ninh cảm thấy đầu choáng váng não sung huyết, cũng không biết bản thân lúc ấy đang nghĩ gì.

Cậu tiến lại gần, chạm cực nhanh một cái lên môi Chu Húc, Chu Húc ngây ngẩn cả người.

Tim đập rất nhanh, lại cũng không phải phi thường nhanh.

Mặt cậu rất nóng, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn Chu Húc, trong lòng suy nghĩ, làm sao vậy, em hôn anh rồi, chúng ta yêu nhau, không phải nên nắm tay hôn môi sao?

Chu Húc thấy ánh mắt của cậu, đột nhiên nở nụ cười.

Tiểu Ninh còn chưa kịp suy nghĩ Chu Húc cười là có ý gì, đã bị Chu Húc hôn lên.

Chu Húc dạy cho cậu hôn thật sự.

Ôn nhu chạm vào môi, ngậm cánh môi mút vào, đầu lưỡi tham tiến vào trong miệng, lưu luyến dây dưa lưỡi đối phương, nhẹ nhàng mà liếm mút.

Không giống với thô bạo sau say rượu ngày đó, hôm nay Chu Húc hết sức ôn nhu.

Đem Tiểu Ninh hôn đến không biết bản thân đang ở đâu.

—————–

 

Chương 25

Cả ngày chủ nhật Tiểu Ninh đều ép buộc bản thân tập trung học bài, việc này lúc trước chưa bao giờ có. Cậu ở thư viện một ngày, kết quả thiếu chút nữa ngay cả bài tập cũng không làm xong.

Cậu có chút hối hận. Ngày hôm qua Chu Húc hỏi cậu hôm nay muốn làm gì, có lẽ là muốn hẹn với cậu, nhưng cậu lại bảo hôm nay phải học bài làm bài tập.

Vừa mới bắt đầu cần phải chủ động một chút, Tiểu Ninh nghĩ, dù sao đang phải bồi dưỡng tình cảm.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy đứng ngồi không yên ở trong thư viện, cả buổi chiều Chu Húc cũng không gửi tin nhắn cho cậu.

Đến lúc bốn giờ hơn, Chu Húc rút cuộc gọi điện thoại tới, không kịp thở, hỏi cậu làm xong bài tập chưa, Tiểu Ninh nói đã xong. Chu Húc nói: “Em xuống dưới đi, tôi chờ em ở sân nhỏ lần trước.”

Sau khi cúp điện thoại, Tiểu Ninh ngây người vài giây đồng hồ, lập tức lấy tốc độ gió cuốn lá rụng gạt sách vở vào trong balo, đứng lên chạy vội ra khỏi thư viện, khiến cho các bạn học xung quanh cũng phải giật mình.

Cậu một đường chạy đến sân nhỏ, liếc mắt một cái liền thấy Chu Húc đứng ở chỗ lần trước, đang uống nước.

Chu Húc nhìn thấy cậu, vẫy tay với cậu, Tiểu Ninh chạy như bay tới, cao hứng hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Chu Húc một thân quần áo thể thao, còn đeo giày chạy bộ, tu hết một chai nước, khẩu khí hòa hoãn lại mới nói: “Tôi ra ngoài chạy bộ, chạy tới đây.”

Tiểu Ninh trừng lớn hai mắt: “Từ nhà anh? !”

Chu Húc gật đầu: “Không xa đâu, lái xe thì cảm giác rất xa, kỳ thật lúc chạy bộ tôi chạy vòng quanh một con đường nhỏ, chạy tới đây đại khái mất hơn một giờ.”

Nhà Chu Húc có một máy chạy bộ, còn có mấy thiết bị tập thể hình đơn giản. Tiểu Ninh biết hắn thỉnh thoảng có vận động, không nghĩ tới còn có thể chạy xa như vậy.

Chu Húc cười nói: “Lập trình viên đều chết sớm, phải rèn luyện thân thể cho tốt, lớn tuổi rồi, xương cổ sẽ không thoải mái.”

Tiểu Ninh không thích nghe hắn nói mình lớn tuổi, nhỏ giọng nói: “Xương cổ không thoải mái thì mắc mớ gì đến tuổi, bạn cùng phòng em mỗi ngày chơi game, xương cổ cũng thường xuyên không thoải mái.”

Hai người đứng ở trong sân nhỏ một lát, Tiểu Ninh hỏi: “Anh vẫn muốn chạy về sao?”

Chu Húc gật đầu: “Nghỉ ngơi một chút rồi về.”

Tiểu Ninh dẫn theo Chu Húc đi dạo ở trong sân trường, muốn tìm chỗ ngồi để hắn nghỉ ngơi một chút. Đi rồi đi, lại quay về phía thư viện, bên cạnh thư viện có một sông nhân tạo nhỏ, hai bên bờ hoa cỏ xum xuê um tùm. Thời tiết đã ấm áp, thực vật bắt đầu trở nên xanh tươi, cây liễu ở bờ sông cũng đã đâm chồi. Tiểu Ninh dẫn Chu Húc ngồi ở ghế đá bên bờ sông, vị trí này rất khuất, một bụi cỏ vừa vặn che kín ghế đá, ai đi qua con đường nhỏ cũng sẽ không chú ý tới bên này có người hay không.

Tiểu Ninh đã vô số lần trông thấy những cặp tình nhân ngồi ở ghế đá bên bờ sông lúc trên đường đi tới thư viện, hiện giờ đến lượt cậu ngồi ở chỗ này rồi, *tâm viên ý mã, thầm nghĩ đến chuyện ngày hôm qua cùng Chu Húc hôn môi ở trong công viên Nhân Dân.

“Chạy hơn một giờ, xương cổ thoải mái hơn rồi.” Chu Húc xoay xoay cổ nói, “Gõ code lập trình một buổi sáng, buổi chiều bả vai liền không thoải mái.”

Tiểu Ninh nhìn chằm chằm vào vai của hắn, giống như có thể từ trên vai hắn nhìn ra bệnh trạng không thoải mái gì đó, hỏi: “Hôm nay anh vẫn tăng ca ở nhà sao?”

Chu Húc gật đầu, nói: “Dù sao cũng không có việc gì làm.”

Thực chất mà nói, Chu Húc thật ra là trạch nam, ngày thường sau khi tan làm cũng không có hoạt động gì, hầu như không ra ngoài. Tiểu Ninh hầu như mỗi tối đều làm thêm, lúc gọi điện thoại với Chu Húc hỏi hắn đang làm gì, hắn thường trả lời đang xem tivi hoặc là đang tăng ca. Sở thích của Chu Húc rất có hạn, không hút thuốc lá không uống rượu, quanh năm xem tivi chỉ xem kênh khoa học giáo dục. Khó trách bạn trai cũ của hắn không chịu nổi hắn vô vị, suy nghĩ kĩ càng, xác thực rất không thú vị.

Nhưng Tiểu Ninh rất thích ở chung một chỗ với hắn, thoải mái tâm sự cũng rất tốt.

Tiểu Ninh càu nhàu: “Không có việc gì làm sao không tới tìm em?”

Chu Húc bật cười: “Không phải em nói phải làm bài tập ư?”

Tiểu Ninh nhìn Chu Húc, Chu Húc mặc quần áo thể thao không giống mọi khi, tóc ẩm ướt mồ hôi dán trên trán, Tiểu Ninh muốn giúp hắn vuốt tóc ra phía sau.

Sau đó sẽ hôn một cái lên trán hắn.

Trán Chu Húc rất đẹp, mũi cũng rất đẹp.

Tiểu Ninh nghĩ như vậy, cũng liền làm như vậy, hôn trán Chu Húc, rồi lại hôn chóp mũi hắn, sau đó lui lại ra sau, nhìn Chu Húc, lại hôn lên môi hắn.

Cậu đã muốn lâu rồi. Thời điểm Chu Húc đứng ở trong sân nhỏ, cậu đã muốn hôn hắn.

Nói thật, nữ sinh từng tỏ tình với Tiểu Ninh dung mạo rất đáng yêu, mà trong những khách nữ Tiểu Ninh từng bồi qua trong cũng có đại tỷ xinh đẹp, có đại tỷ từng tỏ vẻ hảo cảm với cậu, lộ ra nửa bộ ngực, không ngại cùng cậu phát sinh chút gì đó.

Nhưng cậu đều không muốn.

Cậu cảm thấy đàn ông không khống chế nổi nửa thân dưới của mình trong tiểu thuyết đều quá mức khoa trương, là đang bôi đen đàn ông.

—— mà bây giờ cậu rốt cuộc đã hiểu, cái gì gọi là không khống chế nổi nửa thân dưới rồi.

Cậu với Chu Húc hôn đứt quãng, liếm láp cánh môi, vươn đầu lưỡi hôn, ngậm môi mút vào, biến đổi đa dạng kiểu hôn, hôn đến khi trời tối hẳn.

Không biết từ lúc nào cậu đã nghiêng người ngồi trên đùi Chu Húc, Chu Húc ôm lấy cậu, hôn đến thiên hôn địa ám, hôn đến khi sắp không thở nổi, hai người mới buông ra.

Tiểu Ninh ôm cổ Chu Húc, dựa vào trên vai hắn, ngượng ngùng nhìn hắn.

Tiểu Ninh đã cứng.

Cậu nhớ tới say rượu ngày đó, Chu Húc dùng khoang miệng nóng ướt ngậm tính khí của cậu…

Lại cứng hơn rồi.

Tiểu Ninh không được tự nhiên mà động đậy, muốn từ trên người Chu Húc trèo xuống.

Nhưng mà lại đụng phải một vật cưng cứng…

Chu Húc ôm chặt cậu, xấu hổ nói: “Đừng nhúc nhích.”

Hai người ôm hồi lâu, đều không nỡ buông ra. Thẳng đến khi Tiểu Ninh không thể không đi tiệm trà sữa nữa, Chu Húc mới buông tay ra.

Tiểu Ninh vụng trộm nhìn quần Chu Húc, đại khái đã khôi phục nguyên trạng, cái gì cũng nhìn không ra.

Chu Húc nói ăn cơm xong chạy bộ sẽ không thoải mái, để bụng trống không trở về. Còn lại một người Tiểu Ninh, một tối tâm tư đều trên mây, mấy lần đều pha chế sai trà sữa, nếu không phải quá ngọt thì chính là quên thêm sữa.

Tiểu ca thu ngân nhìn vẻ mặt Tiểu Ninh, đem tình ca thương tâm đang phát trong tiệm tắt đi, đổi thành tình ca ngọt ngào của ca sĩ mới bạo hồng gần đây.

 

Em muốn vì anh viết tình ca

 

Do Re Mi Fa

 

Viết rất nhiều

 

 

Em muốn vì anh làm rất nhiều

 

Em muốn vì anh làm rất nhiều

 

Lalala

 

Vĩnh viễn cũng không đủ

 

Chiều thứ ba tuần tiếp theo, Chu Húc lại tới tìm Tiểu Ninh một lần.

Hai người còn chưa kịp làm gì, Tiểu Ninh lại như tên trộm muốn tìm một khu rừng nhỏ để tản bộ, còn chưa nói được hai câu với Chu Húc, hoa khôi của khoa vậy mà tìm tới, nói muốn nói vài câu với một mình Tiểu Ninh.

Tiểu Ninh thường xuyên rời khỏi lớp học ngay sau giờ học, nếu không đi làm thêm thì lại là đi căng tin ăn cơm, thường xuyên không có ở ký túc xá, muốn nhờ người tìm cậu cũng tìm không thấy. Hôm nay hoa khôi của khoa phá lệ chờ ở phòng học của Tiểu Ninh, mới đợi được cậu.

Tiểu Ninh rất không kiên nhẫn, nhưng hoa khôi lại không đi, nhất định phải hỏi cậu mấy câu. Tiểu Ninh tuy rằng vừa mới yêu nhưng cũng biết phải tránh hiềm nghi, nói: “Cậu có lời gì cứ trực tiếp hỏi đi.”

Hoa khôi thấy không có biện pháp, đành phải ở trước mặt Chu Húc hỏi: “Tớ nghe người ta nói, cậu đã có bạn gái?”

Tiểu Ninh len lén liếc Chu Húc, gật đầu: “Phải.”

Hốc mắt hoa khôi đỏ lên, cắn môi nói tiếp: “Tớ còn nghe nói cô ấy lớn hơn cậu mấy tuổi, cậu —— ”

“Đó là việc riêng của tôi, không liên quan gì tới cậu, đúng không?” Tiểu Ninh cắt ngang cô, “Bạn gái tôi bao nhiêu tuổi thì mắc mớ gì đến cậu?”

Hoa khôi không chịu được ngữ khí như vậy, rơi nước mắt rời đi.

Tiểu Ninh quay người, nhanh chóng muốn bày tỏ một lòng của mình với Chu Húc, cậu còn chưa kịp mở miệng, Chu Húc đã nói trước: “Em nói chuyện hà tất phải thẳng thắn như vậy?”

Tiểu Ninh sửng sốt.

Chu Húc nhìn cậu, trên mặt tràn đầy vẻ mặt bất đắc dĩ, nói: “Đôi khi không cần làm tổn thương người khác như vậy, mắt bạn nữ đó cũng đã đỏ lên, em hà tất phải không khách khí như thế? Nữ sinh xinh đẹp như vậy thích em, cũng không phải là chuyện xấu gì, cho dù em không thích, cũng không cần phải nặng nề như vậy…”

Tiểu Ninh lần đầu tiên bị Chu Húc trách cứ, còn là vì một nữ sinh xa lạ, Tiểu Ninh không hiểu, ngơ ngác nghe Chu Húc nói.

Trời đã tối, Tiểu Ninh nghe thấy Chu Húc thở dài, mặt hắn có một nửa giấu trong bóng tối, hắn nói: “Các em không hiểu được, người bị cự tuyệt sẽ thương tâm và bối rối như thế nào…”

Hắn không cẩn thận nói “Các em” .

Tiểu Ninh hiểu được hắn đang nói ai, bạn trai cũ của hắn. Có lẽ hắn nhớ tới những lời chia tay vô tình của bạn trai cũ kia…

Tiểu Ninh có chút luống cuống chân tay, giải thích nói: “Không… Em chỉ là… Sợ cô ấy hiểu lầm… Em…”

Chu Húc kiên nhẫn nghe cậu nói, lại thở dài, đột nhiên nở nụ cười, nói: “Là tôi không đúng, không nên nói em như vậy.” Dứt lời còn sờ lên tóc Tiểu Ninh, hôn lên trán cậu.

Tiểu Ninh cũng không quan tâm xung quanh có người hay không, ôm cổ Chu Húc.

Chu Húc vuốt đầu cậu, ghé sát vào lỗ tai cậu nói: “Tôi không phải là trách em, thật xin lỗi…”

Tiểu Ninh ôm Chu Húc, thấp giọng nói: “Em sẽ không nói lời như vậy với anh… Vĩnh viễn cũng sẽ không…”

Chu Húc cười hôn hôn cậu, giống như không có việc gì nói: “Được.”

Advertisements

4 thoughts on “[Vi quang] Chương 24-25

(=´▽`=) (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄) ╮(╯3╰)╭(´;ω;`)(╬ ̄皿 ̄)凸\( •̀ω•́ )/(º﹃º )(๑≖▽≖๑) ╮ (╯-╰") ╭(๑•́ ₃ •̀๑)ԅ(¯﹃¯ԅ) ( ̄▽ ̄) (。•ˇ‸ˇ•。) (〃▽〃) ╮(╯▽╰)╭ (๑`^´๑) (⚈﹃⚈)o ٩(^‿^)۶ ( ~‾▿‾)~ (╯‵□′)╯ ಥ_ಥ (´・益・`*) (凸ಠ益ಠ)凸 (╬ Ò﹏Ó) ლ(´ڡ`ლ)(づ ̄3 ̄)づ❤\(≧▽≦)/ ٩(//̀Д/́/)۶ (っ´▽`)っ ┐( ̄∀ ̄)┌) (ノಥ益ಥ)ノ (o´▽`o) ٩(◕‿◕。)۶ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)(,,•﹏•,,) (*´∇`*) Σ( ° △ °|||) (⊙o⊙) ≧ω≦ _(:з」∠)_

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.