Tà túy – Chương 140

Chương 140: Vừa đúng

Edit by An Nhiên

 Trì Diên như đứa nhỏ xa nhà lâu ngày trở về, chỗ nào cũng muốn đi xem một chút.

Trong vùng của Diệp Nghênh Chi thứ không thiếu nhất là không gian, cho nên Diệp Nghênh Chi dựa theo những căn nhà bọn họ từng ở trong năm kiếp tạo ra bản sao chuyển tất cả vào đây. Trì Diên cười hắn: “Anh cứ thế này thì nếu có thêm mấy luân hồi nữa sẽ phải xây cả bảo tàng mất, chuyên triển lãm nhà các kiếp.”

Diệp Nghênh Chi ngược lại giống như rất nghiêm túc cân nhắc ý kiến này: ” Vậy cũng không tệ.”Read More »

Tà túy – Chương 138

Chương 138: Vạn năm

Edit by An Nhiên

Trong vĩnh hằng mọi thứ đều không thay đổi.

Trì Diên cũng dần thích ứng cuộc sống như vậy, thậm chí đã rất lâu không chú ý đồng hồ. Rất khó đánh giá cuộc sống như vậy rốt cuộc là tốt hay không tốt, ở nơi này cậu có thể có mọi thứ cậu muốn, ngoại trừ điều đó —— gần ngay trước mắt, lại cầu mà không được.Read More »

Tà túy – Chương 137

Chương 137: Thất thần

Edit by An Nhiên

Bên trong vĩnh hằng không có khái niệm thời gian, nhưng Trì Diên có thể tạo “Mô phỏng thời gian”. Cậu dùng đơn vị thời gian trong thế giới nguyên bản của mình làm quy chuẩn, sử dụng đồng hồ chuyên dụng để “Tính thời gian” —— thời gian đồng hồ thể hiện là giả, không hề thật sự trôi qua, nhưng có thể dùng nó để tính đến thời gian đã qua bao lâu trên tâm lý Trì Diên. Nó là đồng hồ trong nhà.Read More »

Tà túy – Chương 135

Quyển sáu: Luân Hồi cuối: Vĩnh hằng

  Chương 135: Nhớ lại

Edit by An Nhiên

Đèn pin trong tay rơi xuống đất lăn qua một bên, chiếu ra một khoảng sáng nhỏ trên mặt đất.

Bốn phía lập tức càng tối hơn. Trì Diên rụt lại trong ngực Diệp Nghênh Chi, động cũng không dám động.

Cậu thử nhỏ giọng gọi tên người yêu: “… Nghênh Chi, Diệp Nghênh Chi… Anh đừng làm em sợ…” Trong sảnh đá trống trải, giọng cậu càng lộ ra sự bất lực.

Diệp Nghênh Chi hôn vành tai cậu: “Không dọa em.”Read More »

Phong diệp nhất thu – Chương 5 (1)

Chương 5(1): Cùng thuyền

Edit by An Nhiên

Diệp Nghi Bân đi vào mỏm hoa Tử Yến, sắc trời trong vắt, sóng gợn khắp mặt hồ, vài cành liễu rủ la đà đã chuyển sang màu vàng. Hai ba con thuyền tre nhỏ neo cạnh bờ, mây yên ắng, nước nhẹ nhàng, nhưng bốn bề vắng lặng.

Trường vốn là gặp hồ mà xây, nơi này tuy có chỗ cập bờ nhưng lại không dùng làm nơi đưa đò. Mấy con thuyền nhỏ cũng chỉ khi nào nhàn hạ mới đi ra đảo nhỏ giữa hồ ngắm cảnh, lên đình Thúy Sơn hóng gió. Vì vậy vẫn luôn thanh tĩnh ít người.Read More »

Tà túy – Chương 134

Chương 134: Quay lại đường cũ

Edit by An Nhiên

Lão tiên sinh ý thức được bất thường, dẫn trợ thủ nhanh chóng quay lại, nhưng bất luận như thế nào đều không tìm thấy đường đến sơn động kia nữa.

Chừng hai mươi phút sau lão nhân dừng lại, ngồi xuống một tảng đá lớn ven đường lau mồ hôi hỏi trợ thủ: “Lúc nãy ta đã nói những gì? Cậu nói lại một lần cho ta nghe.”Read More »

[Tà túy] Chương 132 – 133

Chương 132: Ma cọp vồ

Edit by An Nhiên

Nếu đi tàu hỏa theo hai tấm vé được gửi tới thì đến Quảng Tây phải mất gần hai mươi tiếng, Diệp Nghênh Chi dứt khoát bảo Trì Diên vứt hai tấm vé kia, mua lại vé máy bay cho hai người.

Hôm xuất phát, thẳng đến khi máy bay hạ cánh Trì Diên mở điện thoại mới nhận được một tin xấu—— hai vị đại sư cậu mời không hẹn mà gặp – trước lúc lên đường đồng thời nhận được một loạt điềm xấu, do đó quyết định từ chối vụ làm ăn này, cũng bồi thường phí hủy hợp đồng cho cậu.Read More »

Tà túy – Chương 131

Chương 131: Bưu kiện

Edit by An Nhiên

Dù đã cách nhiều năm, chuyện năm đó vẫn là cơn ác mộng Trì Diên không xua đi được. Đồng thời trong lòng cậu vẫn còn rất nhiều nghi vấn không thể bỏ qua —— sơn động kia rốt cuộc là nơi nào, vì sao lại quỷ dị như thế? Lời bà lão nói “Ma cọp vồ sẽ dẫn người sống lên núi cho Tà Linh ăn” nghĩa là sao? Và cả những tiếng thì thầm mơ hồ lại xa xăm, “Thần sắp tỉnh…” “Thần” làm cho những vật trong hang kia sợ hãi đến cùng là cái gì, kinh khủng đến mức nào?Read More »